Con trai cả từ chối phụng dưỡng, bảo đem nhà cho con út thì để nó nuôi mẹ
Tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Ở cái tuổi tóc đã bạc, chân chậm hơn, mắt mờ hơn, tôi cứ nghĩ điều mình phải lo nhiều nhất là bệnh tật. Nào ngờ, thứ khiến tôi mất ngủ nhiều đêm lại là câu nói của đứa con trai cả mà tôi từng kỳ vọng sẽ là chỗ dựa của tuổi già. Nó bảo tôi: "Mẹ cho em út căn nhà thì sau này bảo nó nuôi mẹ. Con không có trách nhiệm". Nghe xong, tôi lặng người. Không phải vì tôi bất ngờ. Thực ra, vài năm nay tôi đã cảm nhận được...