Trong cuộc trò chuyện với Báo Lao Động, nữ diễn viên Hồng Ánh đã có những chia sẻ sâu sắc về những trăn trở với nghề cùng tình yêu bền...
Trong cuộc trò chuyện với Báo Lao Động, nữ diễn viên Hồng Ánh đã có những chia sẻ sâu sắc về những trăn trở với nghề cùng tình yêu bền bỉ dành cho thánh đường sân khấu.
Năm ngoái, chị từng ghi dấu ấn mạnh mẽ với vai "bà trùm" Kim trong phim "Tài". Cùng thuộc tuyến nhân vật phản diện và có uy quyền, cái ác của bà Sắc trong phim "Mesdames Thanh Sắc" có điểm gì khác biệt?
- Hai nhân vật này hoàn toàn khác nhau về xuất thân lẫn bối cảnh lịch sử. Bà Kim trong phim "Tài" là một bà trùm buôn lậu sắc sảo ở vùng ven biên giới nông thôn, nắm giữ quyền lực ngầm trong thế giới đen. Trong khi đó, câu chuyện của bà Sắc lùi về thập niên 1960. Phim "Mesdames Thanh Sắc" là đại diện cho tầng lớp tinh hoa, những danh nhân thành đạt và quyền lực thời bấy giờ.
Dù cùng thuộc tuyến phản diện, bà Sắc là một vai diễn dài hơi, chứa đựng nhiều tầng nấc tâm lý, từ những khát vọng thầm kín cho đến những tổn thương sâu sắc. Đó chính là sự kỳ diệu của nghệ thuật diễn xuất.
Sự tổn thương mà chị vừa nhắc đến ở một nhân vật tàn độc được phản chiếu như thế nào qua góc nhìn của người nhập vai?
- Khi bóc tách từng lớp tâm lý để lý giải nguyên do vì sao nhân vật của mình lại có những hành vi tàn nhẫn đối với người khác, tôi nhận ra một điều: Sự tổn thương gây ra cho người khác càng khắc nghiệt bao nhiêu thì chứng tỏ nội tâm của chính người ra tay cũng đầy ám ảnh và đau đớn bấy nhiêu. Xét đến cùng, bà Sắc cũng là một phiên bản người phụ nữ rất tội nghiệp trong bối cảnh xã hội lúc bấy giờ.
Quá trình nhập vai và thoát khỏi một nhân vật nặng ký như vậy có ngốn của chị nhiều thời gian?
- Giai đoạn trăn trở nhất với tôi là khoảng 1 tháng làm việc một mình trước khi bấm máy: Đọc kịch bản, tìm kiếm tư liệu và loay hoay tìm chìa khóa cho nhân vật. Có những phân đoạn khó, tôi phải suy nghĩ xem nhân vật sẽ đi đứng, nói năng hay phản ứng thế nào cho đúng.
Nhưng khi đã nắm được nhịp và bước vào giai đoạn tập luyện cùng êkíp, làm việc với đạo diễn, cố vấn và bạn diễn thì mọi thứ diễn ra rất suôn sẻ. Trên trường quay, đường dây tâm lý của nhân vật đã định hình rõ ràng, tôi chỉ việc thả mình phát triển theo mạch cảm xúc.
Tác phẩm đánh dấu sự tái hợp của chị với Lương Thế Thành sau gần 20 năm kể từ phim "Mùi ngò gai", và Thanh Hằng sau 8 năm kể từ phim "Những tháng năm rực rỡ". Cảm xúc của chị khi làm việc lại với các đồng nghiệp cũ ra sao?
- Tôi rất vui vì không phải mất thời gian tìm hiểu Lương Thế Thành lại từ đầu. Hai chị em đã có trải nghiệm làm việc từ sân khấu nên rất hiểu nếp diễn của nhau. Thành nắm bắt tâm lý nhân vật nhanh và phản ứng nhạy bén, giúp tôi hoàn toàn yên tâm.
Với Thanh Hằng, đây có thể xem là vai diễn phức tạp và nặng ký nhất trong sự nghiệp của cô ấy. Nhiều lúc quan sát Hằng trên set quay, tôi tự hỏi nếu là mình thì sẽ thể hiện nhân vật Cầm Thanh ra sao? Tôi thực sự ngạc nhiên trước năng lượng và sự tập trung cao độ mà Hằng dành cho dự án lần này.
Hoạt động liên tục qua nhiều dự án điện ảnh lớn, nguồn năng lượng bền bỉ của chị đến từ đâu khi thị hiếu khán giả và áp lực phòng vé luôn biến động?
- Nguồn năng lượng đó đến từ sự hồn nhiên và tình yêu đủ lớn dành cho công việc. Dù là vai diễn nhỏ hay vai khách mời, tôi đều trân trọng từng phút giây xuất hiện trên màn ảnh. Tôi không đợi đến khi bước vào phim trường mới tích lũy năng lượng, mà duy trì nó từ lối sống hàng ngày: Giữ sức khỏe ổn định, quan sát thực tế cuộc sống và giữ một tâm hồn chân thành.
Còn về áp lực phòng vé, tôi nghĩ người lo lắng nhiều nhất là các nhà sản xuất và nhà đầu tư. Là diễn viên, nhiệm vụ cốt lõi của tôi là hoàn thành tốt vai trò của mình. Sự thành công của một bộ phim phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố tổng hòa, từ thời điểm ra mắt, sự ăn ý của êkíp cho đến chiến lược truyền thông.
Luôn giữ hình ảnh chỉn chu, nói không với scandal và ít xuất hiện trên mạng xã hội, chị có ngại mình sẽ trở nên nhạt nhòa trong mắt công chúng?
- Tôi chưa từng e ngại mình bị nhạt nhòa. Điều tôi mong muốn nhất là khán giả nhớ đến Hồng Ánh qua từng vai diễn trên phim ảnh hay sân khấu. Nếu xuất hiện trong một dự án mà không làm tròn vai, đó mới là sự nhạt nhòa lớn nhất.
Thú thật, tôi rất dở trong việc cập nhật các xu hướng mạng xã hội hay xây dựng hình ảnh cá nhân ngoài đời thực. Làm việc xong là tôi trở về nhà. Ở độ tuổi này, tôi muốn dành trọn vẹn tâm trí và năng lượng để đầu tư cho chuyên môn.
Giữa lịch trình điện ảnh bận rộn, sân khấu kịch có còn giữ vị trí "thánh đường" trong chị?
- Sân khấu lúc nào cũng là thánh đường. Nếu điện ảnh đại diện cho tâm hồn thì sân khấu là nơi lung linh, rèn dũa kỹ năng diễn xuất mỗi ngày. Dù thù lao hay danh tiếng từ sân khấu không thể so sánh với phim ảnh, nhưng sau mỗi dự án điện ảnh, tôi luôn trở về với thánh đường kịch nói. Hiện tại, tôi vẫn tham gia các vở diễn tại Sân khấu kịch IDECAF và góp mặt trong chương trình "Ngày xửa ngày xưa 37" phục vụ các khán giả nhí trong mùa Hè này.
Kinh qua hầu hết các dạng vai, chị có nghĩ đến một danh hiệu chính thức như Nghệ sĩ Ưu tú cho chặng đường cống hiến của mình?
- Danh hiệu lớn nhất mà tôi luôn muốn gìn giữ bền vững chính là tình yêu thương của công chúng. Mọi sự ghi nhận, giải thưởng hay danh hiệu từ Nhà nước và các kỳ liên hoan nghệ thuật tôi đều rất trân trọng. Khi đến một thời điểm thích hợp, nếu thấy mình xứng đáng và được trao tặng, tôi sẽ trân quý tiếp nhận. Nhưng trên hết, được sống trọn vẹn với nghề và được khán giả.
Cảm ơn những chia sẻ của chị!
Đọc bài gốc tại đây.