Gia đình tôi nằm trong diện giải tỏa trắng, bố mẹ già yếu mong tôi lấy chồng có nhà để nương tựa nhưng bạn trai tôi lại nghèo.
Tôi sinh năm 2002, đi làm hơn một năm, làm trong ngành thu mua tại TP HCM với mức lương khoảng 10 triệu đồng mỗi tháng. Gia đình tôi không khá giả. Bố mẹ 60 và 61 tuổi. Vì tuổi đã cao, bố chỉ làm bảo trì tự do cho các nhà thầu, mẹ làm lao công cho một xí nghiệp. Anh trai tôi lập gia đình được 3 năm, ra ở riêng và có cuộc sống ổn định. Nhà tôi nằm trong khu giải tỏa, do không có thổ cư nên chỉ được đền bù chưa tới 400 triệu đồng. Trước đó, bố mẹ tôi mua hai mảnh đất nhưng cũng không có thổ cư và nằm trong diện giải tỏa hết. Vì vậy, bố mẹ luôn mong tôi có thể lấy được người chồng có nhà cửa ổn định để ông bà yên tâm về quê an dưỡng.
Tôi và bạn trai bằng tuổi, yêu nhau ba năm, từ thời đại học. Bạn ở Bến Tre, còn tôi ở Vũng Tàu. Hơn một năm trước, bố bạn bị đột quỵ; chỉ bốn tháng sau, mẹ bạn tiếp tục mắc ung thư vòm họng. Hiện bố mẹ bạn đã vượt qua được bệnh nhưng gia đình phải gánh khoản nợ điều trị vài trăm triệu đồng. Bố bạn làm bảo vệ, mẹ nhận may tại nhà. Gia đình bạn có hai anh em sinh đôi, đều là con trai và chỉ có một căn nhà cấp bốn ở Bến Tre. Khi biết rõ hoàn cảnh này, bố mẹ tôi ngăn cản mối quan hệ vì lo sau này tôi sẽ khổ. Tôi hiểu sự lo lắng đó là có lý và chính tôi cũng bắt đầu dao động.
Thực tế, tôi và bạn rất hợp nhau. Trong suốt ba năm yêu, chúng tôi ít cãi vã và làm lành liền. Sau những ngày đi làm căng thẳng, chỉ cần gặp nhau là có thể giỡn cười như trẻ con. Khi cần nói chuyện nghiêm túc, chúng tôi cũng có thể nói hàng giờ liền. Về ngoại hình và thể lực, bạn đều tốt, nhiều người còn nhận xét chúng tôi trông khá xứng đôi. Vì bạn học tự động hóa nên thích mày mò máy móc, mỗi lần phòng trọ tôi hư hỏng gì, bạn đều nhiệt tình qua sửa từ những thứ đơn giản như quạt, máy sấy, cục sạc, đồng hồ, tai nghe cho đến điện thoại, laptop, xe máy... Cái gì không biết, bạn lên mạng tìm tòi để sửa cho tôi.
Tuy nhiên, bạn cũng có những điểm khiến tôi băn khoăn. Khả năng tiếp thu kiến thức mới của bạn không nhanh, nhất là khi phải ghi nhớ nhiều điều cùng lúc. Tiếng Anh của bạn chưa tốt, trong khi bạn học ngành tự động hóa, mà tôi biết ngoại ngữ là yếu tố quan trọng cho con đường sự nghiệp lâu dài. Tính cách bạn hơi bảo thủ, cần thời gian bạn tự suy ngẫm mới lắng nghe. Bù lại, bạn cứng rắn, không ngại va chạm xã hội, sẵn sàng đứng ra bảo vệ quyền lợi của mình và người khác. Sự mạnh mẽ đó phần nào bù trừ cho tôi, một người khá nội tâm, yếu đuối và dễ bị ảnh hưởng bởi lời nói xung quanh.
Tôi hiểu rằng không ai hoàn hảo, bản thân tôi cũng vậy. Hiện tại, tôi đứng giữa hai lựa chọn: tiếp tục chờ đợi người mình yêu, chấp nhận một tương lai nhiều áp lực và rủi ro, hay nghe theo định hướng của bố mẹ để tìm một bến đỗ ổn định hơn? Tôi rất mong nhận được những lời khuyên từ mọi người, đặc biệt là từ những ai từng trải qua hoàn cảnh tương tự.
Ánh Mai
Đọc bài gốc tại đây.