Có phải tôi sinh ba con gái nên người chồng hoàn hảo giờ luôn u uất

08/07 11:00
 

Hai năm nay, tính nết anh thay đổi, trở nên ghê gớm, cộc cằn, tâm trạng u uất, khó tính, không bằng lòng với vợ con.

Vợ chồng tôi thuộc giữa thế hệ 8x, sinh ra và lớn lên tại thành phố lớn phía Nam, hiện có 3 con gái, đứa nhỏ nhất 6 tuổi. Đã 17 năm từ khi về chung nhà, vợ chồng sống hòa thuận, ít xảy ra mâu thuẫn. Anh là người chồng và người cha tốt, tính tình ôn hòa, không cờ bạc, không rượu bia, không thuốc lá. Sau bao năm bôn ba đủ nghề, hiện tại chúng tôi có một cơ sở kinh doanh nhỏ, thu nhập khá tốt, tuy nhiên công việc cũng khá áp lực và vất vả.

Sau giờ làm cả hai về chăm sóc con cái, lo cho gia đình, ít giao lưu bạn bè bên ngoài. Chúng tôi đi lên từ nghèo khó, tự thân vận động, hiện tại kinh tế của hai vợ chồng khá vững, có thể lo cho con cái đầy đủ. Tôi thường nói với con, sau này các con cưới được người chồng chỉ cần bằng 8 phần của bố là được. Tôi luôn cảm ơn ông trời vì đã cho mình một người chồng tốt, những đứa con ngoan và một công việc tốt. Với tôi thế là quá đủ.

Gần đây, có một chuyện làm tôi rất phiền lòng. Tôi sinh 3 đứa con gái nhưng chồng lại thích có con trai. Anh không có trách nhiệm thờ cúng hay áp lực nào từ phía gia đình, chỉ là ai cũng có mà mình không có nên cảm thấy thua thiệt với mọi người. Trước khi sinh bé thứ 3 tôi đã bàn với anh đi làm IVF mà anh không đồng ý. Tôi từng sinh mổ 3 lần và sau hỏng thai 3 lần do tuổi tác và sức khỏe không tốt.

Anh nói gặp nhiều áp lực nhưng tôi biết nguyên nhân cụ thể là gì. Những cuộc chiến tranh lạnh xảy ra thường xuyên, tôi nghĩ tình hình này theo thời gian sẽ ngày càng tệ. Tôi cảm thấy rất buồn và bất lực. Nếu anh không thoát ra được suy nghĩ ấy thì sau này cuộc sống sẽ ngày càng ngột ngạt.

Tôi tự hỏi ngoài kia có biết bao cặp vợ chồng vô sinh, muốn có mụn con còn không được, đây mình có 3 cô con gái rồi. Cuộc đời cũng chỉ sống một lần thôi, vợ chồng đã đồng hành cùng nhau đi hết phân nửa quãng đường với bao nhọc nhằn khổ cực, giờ có chút thành quả sao anh không bằng lòng với những gì mình có? Phải chăng con người có lòng tham vô đáy?

Tôi không biết mình sai ở đâu. Đến với thế giới này và tại thời điểm này, với gia đình nhỏ, tôi đã sống trọn vẹn với vai trò của một người vợ, người mẹ. Với gia đình lớn, khi có điều kiện vợ chồng tôi thường giúp anh chị em nội ngoại hai bên. Lúc còn gian khổ, vợ chồng tôi trong 4-5 năm chưa hề xảy ra mẫu thuẫn, còn hiện tại một tháng có đến 20 ngày không bình yên. Tôi còn thương chồng và cần gia đình này. Thế nhưng tôi đang cảm nhận chồng không muốn đồng hành cùng mình nữa. Tôi khẳng định hiện tại gia đình không có người thứ ba xen vào. Tôi không ngờ hôn nhân của mình lại trên đà tan vỡ vì một lý do rất không đáng. Xin các độc giả cho tôi lời khuyên.

Quỳnh Trâm

Đọc bài gốc tại đây.