Kết quả sau hai năm về làm cùng chồng là: chồng chê tôi xấu, không biết ăn mặc, dù tôi cố cải thiện thì vẫn nhận được lời chê bai.
Vợ chồng tôi cưới nhau 8 năm từ tình yêu tự nguyện khi cả hai đã đủ trưởng thành. Ngày đó, tôi đi làm lương 8 triệu, còn anh lương 12 triệu. Chúng tôi đều là dân tỉnh lẻ tự lập ở thành phố. Năm năm đầu, hôn nhân rất êm ấm dù tôi nấu ăn không ngon, vụng về việc nhà và không khéo lòng mẹ chồng. Chúng tôi phân chia kinh tế cụ thể, không ai giữ tiền ai và gia đình hoạt động rất ổn vì tôi cũng tiết kiệm và chồng cũng quản lý tài chính tốt, chưa từng cãi vã.
Tôi của những năm U30 tuổi là một cô gái tự tin, vui vẻ dù nhan sắc trung bình, có công việc khá ổn định và năng lực ổn. Tôi của hiện tại là người đã bị loại khỏi thị trường việc làm (sau lần bị cắt hợp đồng sau một năm và một lần thử việc thất bại). Tôi về làm công ty của chồng, anh đã mở được công ty riêng, vận hành khá ổn với tầm dưới 10 nhân viên. Từ đây vị thế gia đình thay đổi, chồng làm sếp, tôi làm lính. Tôi nhận ra năng lực mình khá kém khi không ghi nhớ hết những nội dung công việc, những dặn dò của anh, khi một mình đảm nhiệm nhiều phần công việc như kế toán, mua hàng, báo giá,... Càng ngày tôi càng tỏ ra yếu kém về kỹ năng giao tiếp với khách hàng, với nhân viên, mọi người có vẻ không thích tôi.
Tôi 15 năm làm bạn với kế hoạch sản xuất và những con số, tôi luôn biết bản thân không hợp kinh doanh và giao tiếp kém (tôi không hài hước và hơi hướng nội, ít có chủ đề bắt chuyên và thậm chí thích im lặng trong cả ngày làm việc). Vì chồng bận 20 tiếng trên ngày nên hai con đều nhờ ông bà ngoại lên phụ 6 năm nay. Tôi cũng có phần ỷ lại vào ông bà nên cũng nhiều năm ít nấu ăn. Chồng bảo ông bà nấu ăn không hợp khẩu vị, tôi lại thấy ngon, thậm chí lúc chưa có con và ông bà, tôi nấu dở hơn rất nhiều anh vẫn không quá ý kiến.
Kết quả sau hai năm về làm cùng chồng là: chồng chê tôi xấu, không biết ăn mặc, kể cả tôi cố cải thiện bản thân thì vẫn nhận được lời nhận xét là mặt em quê nên làm gì cũng không đẹp. Có lần chồng đề nghị tôi đi nâng ngực nhưng tôi từ chối. Chồng nói tôi toàn năng lượng tiêu cực, suốt ngày ở nhà, ra ngoài giao tiếp với xã hội cho quen. Chồng giới thiệu tôi tham gia công ty bất động sản để kiếm thêm thu nhập, sau một thời gian, tôi thấy mình không hợp năng lượng ở đó nên thôi.
Chúng tôi thường cãi nhau vì những kế hoạch kinh doanh của chồng nếu có chút rủi ro tôi hay bàn ra. Tôi biết mình không có đầu óc kinh doanh, thích sự an toàn nên không hợp với năng lượng của chồng. Anh luôn có tầm nhìn xa và kế hoạch dài hạn, nếu năm trước kế hoạch doanh thu là 20 tỷ, thì kế hoạch 3 năm nữa là 200 tỷ. Nhiều lúc tôi ngồi soạn những báo giá vài chục tỷ trong mơ hồ và run rẩy. Tất nhiên hiện tại công ty chưa đủ tầm đó nhưng đó là tầm nhìn có định hướng chiến lược của anh.
Đỉnh điểm là nửa năm nay, tôi thấy anh thân hơn với một em là mẹ đơn thân trong nhóm bất động sản hay giới thiệu khách cho anh. Cách đây vài tháng, tôi đọc thấy anh gửi hình ảnh hai cha con và dòng tin nhắn "Lễ cuối tuần của hai cha con" gửi cho em ấy, trong khi buổi lễ ấy cả gia đình 4 người chúng tôi cùng đi. Tôi có chất vấn, anh nói chỉ là bạn bè, nói anh và em ấy đều là người có đạo nên không bao giờ làm chuyện gì có lỗi (tôi là người ngoại đạo theo đạo của chồng). Họ thường nhắn tin cho nhau về công việc cũng như nhắc nhau những ngày lễ trọng.
Tôi có suy sụp và chắc là có mang năng lượng tiêu cực hơn cho anh nên trong một số cuộc cãi vã gần đây về công việc, anh đề nghị tôi đừng làm trong công ty nữa. Anh không thích nhân viên đánh giá là công ty gia đình. Anh đã mời em kia về làm trưởng phòng kinh doanh, sẽ hỗ trợ anh điều hành công ty. Biết anh vì đánh giá cao năng lực cũng như năng lượng của em ấy, tôi tin chồng vì anh là người đam mê công việc. Mỗi ngày thấy anh vất vả 15-20 tiếng với công việc, tôi cũng xót. Có lẽ anh thật sự vì công ty, vì tham vọng công việc mà thôi.
Ba tuần nay tôi đã cãi nhau to với anh ít nhất 4 lần vì những vấn đề: phỏng vấn nhân viên họ không nhận việc, anh bảo do tôi lớn giọng, nói chuyện khó gần. Anh nhờ tôi hướng dẫn việc 10 phút, cuối hôm đó nhân viên mới đó xin nghỉ, anh cũng nói do tôi. Anh nói không ai thích tôi cả, tôi nên ra xã hội làm việc để biết ngoài kia khốc liệt thế nào. Về kinh tế, chúng tôi không quá thiếu thốn nhưng cũng không phải thoải mái do đang giai đoạn khởi nghiệp và đầu tư nhiều nên tôi cũng chưa thể đầu tư nhiều cho bản thân.
Vấn đề của tôi là giờ nếu ra làm riêng, tôi không biết bắt đầu từ đâu. Tôi tự vấn bản thân và nhận thấy mình không có năng lực gì nổi trội và cũng không có đam mê gì. Tôi không giỏi giao tiếp nên có vẻ thích làm giáo viên, tôi đang nghĩ học một khóa nghiệp vụ giáo viên tiểu học và nhận dạy tiền tiểu học hoặc luyện các cuộc thi tiểu học tại nhà. Tôi chẳng biết khả quan không do bản thân không có đam mê cụ thể. Chồng gần như không có thời gian cho con nên tôi là người nuôi dạy hoàn toàn. Chúng tôi đã nhắn tin rất nhiều, đã ngồi nói chuyện và khóc với chồng nhưng anh có vẻ không còn cảm xúc với tôi.
Chuyện vợ chồng chúng tôi có lúc 4-5 lần mỗi tuần, có khi 3-4 tháng không gần nhau dù vẫn làm việc và ở cùng nhà, do nhiều giai đoạn công việc anh stress nên cũng không có nhu cầu. Tôi vẫn tin là anh chưa làm gì sai với mình nhưng có lẽ hai nguồn năng lượng khác nhau đã không thể kết nối với nhau được. Tôi luôn cảm thấy yếu thế và uất ức vì anh luôn tin tất cả mọi người trừ tôi, mọi vấn đề xảy ra luôn là lỗi của tôi. Tôi không biết trong lòng anh có còn chút tình cảm nào không hay chỉ còn trách nhiệm với nhau. Tôi vốn không hề với cao khi chọn chồng nhưng giờ có lẽ trong mắt mọi người, tôi không còn xứng với anh nữa. Tôi thật sự không biết phải làm sao.
Phương Trang
Đọc bài gốc tại đây.