Tôi nhiều lần góp ý không nên tùy tiện nói đến chuyện ly hôn, chia tay, vợ lại xem đó như một cách để áp đặt và lấn lướt tôi.
Tôi và vợ kết hôn được bốn năm. Trong quãng thời gian đó, vợ chồng cũng có đủ buồn vui nhưng hầu như trong mọi việc, từ lớn đến nhỏ, vợ luôn là người quyết định. Ban đầu, tôi nghĩ đơn giản rằng nhường nhịn một chút để gia đình êm ấm, "trong ấm ngoài êm" là được. Thế nhưng, mọi chuyện không hề diễn ra như tôi kỳ vọng.
Khoảng hai năm sau khi cưới, chỉ vì những mâu thuẫn nhỏ, vợ tôi đã tải sẵn một mẫu đơn ly hôn về máy tính, bảo tôi in ra rồi ký. Tôi buồn và tổn thương rất nhiều, dù bản thân không sai, vẫn phải xuống nước dỗ dành để mọi chuyện qua đi. Một năm sau đó, kịch bản tương tự lại lặp lại, mỗi lần như vậy, tôi càng nhún nhường thì vợ lại càng quá quắt, dần dần không còn tôn trọng chồng. Hễ có chuyện không vừa ý, cô ấy lại buông những câu như: "Tôi bỏ ông lúc nào cũng được".
Tôi nhiều lần góp ý rằng không nên tùy tiện nói đến chuyện ly hôn, chia tay, vợ lại xem đó như một cách để áp đặt và lấn lướt tôi. Ngay cả các em trai của vợ cũng nói thẳng với tôi: "Anh phải chấn chỉnh lại chị chứ như vậy không ổn". Tôi thật sự không biết phải làm thế nào. Chúng tôi từng hy vọng những chuyến đi chơi sẽ giúp thay đổi không khí, hâm nóng tình cảm. Thế nhưng chuyến du lịch đầu tiên lại mở đầu bằng một cuộc cãi vã nặng nề vì cách nói chuyện thiếu chừng mực của vợ. Tôi rất sốc và xấu hổ, vẫn chọn nhẫn nhịn với hy vọng mọi thứ sẽ tốt hơn. Chuyến đi kết thúc trong nặng nề.
Một năm sau, chúng tôi đi Nha Trang. Hai ngày đầu khá vui vẻ, đến ngày thứ ba thì bi kịch lặp lại. Chỉ vì một va chạm rất nhẹ với người lạ trong khu tham quan, vợ tôi đã lớn tiếng chửi bới. Khi tôi can ngăn, cô ấy trút toàn bộ cơn giận lên tôi, ném đồ đạc, quát mắng giữa chốn đông người. Tôi vừa xấu hổ vừa đau nhưng vẫn tiếp tục theo sau dỗ dành. Kết thúc chuyến đi, tôi thực sự ám ảnh và từ đó rất sợ những chuyến đi dài ngày.
Sau này, vợ đi chơi cùng mẹ và người thân, còn tôi ở nhà với ba vợ. Đó là quãng thời gian hiếm hoi tôi cảm thấy nhẹ nhõm nhưng những mâu thuẫn gia đình vẫn tiếp diễn. Có lần, vợ vừa ốm dậy, chỉ vì tôi đón tiếp bác và chưa kịp đi mua đồ ăn, cô ấy đã nổi giận, buông những lời xúc phạm nặng nề đến gia đình tôi. Tôi phải nhẫn nhịn, xin lỗi dù bản thân không sai, chỉ để giữ yên cửa nhà. Tôi từng nghĩ rằng nếu có con, vợ sẽ thay đổi, chín chắn hơn. Sau nhiều năm mong mỏi, chúng tôi cuối cùng cũng có một bé gái. Đến khi con ra đời, áp lực lại càng lớn. Vợ rất khó tính, thường xuyên la mắng chồng trong việc chăm con, dù tôi cố gắng hết sức. Cô ấy dùng những lời lẽ nặng nề, coi thường tôi, tiếp tục nhắc đến chuyện ly hôn mỗi khi tức giận.
Mâu thuẫn ngày càng leo thang, không chỉ giữa hai vợ chồng mà còn lan sang hai bên gia đình. Vợ thường xuyên trách móc, xúc phạm cha mẹ, anh chị tôi vì những chuyện nhỏ nhặt như thăm hỏi, lì xì ngày tết. Đỉnh điểm là việc cô ấy về nhà tôi, lớn tiếng chỉ trích ba mẹ tôi trước mặt mọi người. Khi đó, tôi cảm thấy hoàn toàn kiệt sức và bất lực. Cuối cùng, chúng tôi quyết định ly hôn. Vợ ký vào đơn rất nhanh, như thể đã chờ đợi điều đó từ lâu. Ban đầu, tôi chấp nhận cấp dưỡng và chỉ mong được gặp con thường xuyên. Sau đó, mẹ vợ và vợ dần cấm cản, không cho tôi gặp con, thậm chí đóng cửa không cho tôi vào nhà. Tôi đến thăm con nhưng chỉ có thể đứng ngoài cổng, có khi không được nhìn thấy con.
Hiện tại, vợ vẫn chưa nộp đơn ly hôn chính thức nhưng tôi cũng không được gặp con. Tôi nhớ con đến quặn lòng, không biết phải làm gì. Tôi đứng giữa hai lựa chọn: quay lại nhẫn nhịn, chịu đựng để con có đủ cha mẹ; chấp nhận ly hôn, cấp dưỡng nuôi con nhưng có nguy cơ không được gặp con? Tôi thật sự bế tắc. Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì trong hoàn cảnh này? Mong nhận được những lời khuyên chân thành. Xin cảm ơn.
Nam Thành
Đọc bài gốc tại đây.