Mẹ của bạn trai nói nhiều câu khiến tôi phiền lòng

18/03 21:00
 

Bác thường nói với anh kiểu: "Xưa con lấy cô kia thì giờ có phải sướng không", "Phải học người ta mà lấy vợ, có này có kia mới sướng".

Bạn trai tôi rất thương và nghe lời mẹ. Điều đó khiến tôi ngưỡng mộ vì nghĩ một người con trai biết yêu thương mẹ thì sau này sẽ yêu thương vợ. Càng ngày, tôi lại càng thấy khó chịu khi nghe những câu chuyện không đầu không cuối từ gia đình anh. Mẹ anh đôi khi nói những câu khiến tôi bận tâm, phiền lòng. Tôi nghĩ bác cũng quý tôi. Trước đây, gia đình anh có việc gì tôi hay chạy qua thăm hỏi, ai ốm đau tôi đều lui tới thường xuyên. Còn anh lại chưa sắp xếp để về nhà tôi được.

Từ khi bạn bè khuyên "đừng như thế, không những người ta không quý mà còn coi thường, nghĩ mình bám lấy con họ", tôi bắt đầu hạn chế lại. Một tháng tôi chỉ qua một lần, thậm chí có khi không qua nhà anh. Trước cứ cuối tuần anh bảo là tôi lại sang ăn cơm cùng gia đình anh, giờ thì không. Bố mẹ anh từ quê mới vào ở cùng nên tôi quý hai bác. Mỗi lần qua nhà anh, tôi lại nhớ nhà mình, nhớ bố mẹ đến rưng rưng nước mắt vì đi làm xa, ít khi được về.

Điều khiến tôi băn khoăn nhất là những câu nói của mẹ anh. Bác thường nói với anh kiểu như: "Nếu ngày xưa con lấy cô kia thì giờ có phải sướng rồi không", "Phải học người ta mà lấy vợ, phải có này có kia mới sướng". Tôi không biết đó là vô tình hay cố ý nhưng thật sự rất tổn thương. Tôi đã cố tự nhủ đừng để bụng, đừng chấp nhặt, nhưng sâu trong lòng vẫn thấy xót xa.

Tôi nói với anh rằng muốn thoải mái khi qua nhà anh, như anh mong muốn, thế nhưng lại sợ phải nghe những câu khiến mình không biết nên vui hay buồn, nghe xong cũng không biết nói gì với mọi người. Anh lại bảo tôi cố chấp, hay để bụng chuyện người khác nói. Tôi không muốn so sánh gia đình mình với gia đình anh, thế nhưng bố mẹ tôi chưa bao giờ ép con phải lấy người giàu hay có điều kiện. Bố chỉ dặn: "Lấy chồng thì lấy người thương mình, đừng quá khó tính vì con ương bướng, dễ cãi nhau". Với tôi, tiền bạc không biết bao giờ là đủ, chỉ có tình yêu thương mới là điều quan trọng nhất.

Vì thế, mỗi lần nghe những lời từ gia đình anh, tôi rất buồn; nghĩ tích cực cũng không xong mà tiêu cực lại càng không. Tôi cũng không thể vì những điều đó mà chia tay. Tôi vẫn tin, yêu là phải cùng nhau vượt qua khó khăn mới bền lâu, có điều thật sự không biết làm sao để có thể "nghe như không nghe, thấy như không thấy". Mọi người có thể cho tôi lời khuyên được không? Tôi rất hoang mang vì sợ sau này mình sẽ không chịu đựng nổi những lời nói như vậy.

Hồng Hoa

Đọc bài gốc tại đây.