Mẹ chồng hay lấy trộm cám đem bán còn chồng thì đi nhậu tối ngày

19/01 10:33
 

Tôi lấy chồng do mai mối, chỉ nghe mọi người nói anh hiền lành, đúng là không yêu mà lấy thật sự rất khổ.

Chồng tôi bản chất chăm chỉ, khéo léo, thế nhưng lại có một tính rất khó chịu: đi làm về là đi nhậu, đi lung tung, không về nhà ngay. Tôi gọi anh nói như đúng rồi: "Anh về ngay bây giờ", đợi mãi chẳng thấy về, gọi điện luôn không liên lạc được. Tức nhất là những lần tôi đã chuẩn bị sẵn cơm canh, gọi về ăn, anh nói sẽ về ngay, cuối cùng tôi phải đổ cả mâm cơm đi.

Tôi làm nghề mua thóc, xay xát bán gạo, công việc rất nhiều và nặng nhọc nhưng bù lại thu nhập khá cao. Tôi làm việc suốt ngày, chồng chỉ biết nói dối và đi nhậu. Khổ một nỗi nữa là tôi sống gần mẹ chồng. Mẹ rất bênh con trai, không phân tích đúng sai. Bà nói chuyện với ai cũng rất khéo, nghe lọt tai, thực chất lại hay nói không đúng sự thật. Bà còn có thói quen lấy đồ của người khác. Ví dụ, tôi xay thóc, bà nhiều lần lấy trộm cám của tôi, thậm chí còn đem đi bán. Tôi góp ý thì bà cãi. Tôi nói thật, bà xin tôi không tiếc, ăn cắp thì tôi ghét vô cùng.

Mẹ chồng còn hay uống rượu, bữa nào cũng uống, không hề nhắc nhở con cái, ngược lại còn ủng hộ. Chồng tôi từng bị tai nạn gãy tay do uống rượu; tôi phải bỏ tiền bạc, công sức ra chăm sóc, vậy mà mẹ lại nói con trai bà chán đời, không lẽ là chán tôi? Có người khuyên tôi kệ hai mẹ con họ, ai đi đâu thì đi, mình cứ lo làm ăn và sống vui vẻ. Nói thật, chồng cứ đi đêm về hôm như vậy tôi rất điên đầu. Tôi cũng lo không biết anh có bồ bịch gì không, nhỡ đâu lây bệnh thì biết làm sao.

Chồng tôi lại là người rất ít nói, vợ chồng hầu như không bao giờ tâm sự với nhau. Trong nhà, từ việc lớn đến việc nhỏ như xây nhà, mua tivi, tủ lạnh, xe máy, điều hòa... tôi đều phải tự quyết. Tôi chán ngán cảm giác phải gánh hết trách nhiệm này lắm rồi. Lần nào tôi cũng bàn bạc nhưng anh chỉ trả lời một câu: "Tùy em, sao cũng được". Mọi người cho tôi xin lời khuyên với ạ. Tôi cảm ơn rất nhiều.

Huyền Thanh

Đọc bài gốc tại đây.