Có đôi lần ghé qua chỗ em ở, đứng từ xa, tôi biết em vẫn đi về một mình nhưng không dám gặp, cũng không dám nhắn lại hỏi han.
Tôi là nam, 41 tuổi, ở ngoại thành TP HCM. Khi bạn bè đồng trang lứa đã con bồng, cháu bế, tôi vẫn loay hoay tìm một nửa cho mình. Vì tuổi thơ thiếu tình cảm nên tôi khá nội tâm và khao khát sự thấu hiểu. Tôi chia tay bạn gái năm 30 tuổi. Từ đó tới giờ, cũng gặp gỡ và tìm hiểu vài người. Người thì tôi không có cảm xúc; người tôi thích thì họ không thích tôi; người lại hơi e dè hoàn cảnh của tôi nên rút lui.
Tháng sáu năm ngoái, trong một lần đi ăn đám cưới, tôi gặp em. Ấn tượng ban đầu là em khá ưa nhìn nhưng hơi ít nói. Tôi chủ động bắt chuyện, biết em đang độc thân nên xin số điện thoại làm quen. Em là người miền Tây, ít hơn tôi 8 tuổi, làm việc trong lĩnh vực tài chính. Sau đó, chúng tôi nói chuyện mỗi ngày, tôi rất vui, ngày nào cũng trông ngóng những tin nhắn phản hồi của em. Một lần tôi hỏi em thế này sao giờ vẫn độc thân. Em bảo vì tuổi trẻ mải mê công việc, giúp đỡ gia đình nên không để ý chuyện tình cảm. Tính cách cũng khá hướng nội nên vòng tròn mối quan hệ hạn chế.
Sau những buổi nhắn tin trò chuyện, tôi chủ động rủ em đi cà phê và ăn uống. Em đồng ý. Những lần gặp em, tôi rất vui và hạnh phúc. Em nói chuyện rất vui vẻ và líu lo mỗi khi ở bên tôi; để ý những chi tiết tôi chia sẻ cùng em. Tôi đã có suy nghĩ sẽ tỏ tình với em nhưng chưa dám, phần vì chưa hiểu nhau, phần vì tôi sợ liệu em có đồng ý làm người yêu tôi không. Mối quan hệ cứ thế tiếp diễn nhưng tôi nhận ra chỉ lúc nào tôi nhắn hỏi thì em trả lời, rồi tiện thể hỏi han về tôi, em ít khi chủ động bắt đầu cuộc trò chuyện, cũng chưa từng rủ tôi đi chơi.
Có một lần, em thấy tôi bị ốm nên hôm sau gửi tặng tôi một hộp mứt gừng và kimbab tự làm. Trong lúc đi chơi, tôi có hành động muốn ôm hôn, nắm tay nhưng em không đồng ý. Em bảo người yêu mới được ôm hôn, còn đi xa hơn thì phải ra mắt gia đình hai bên, tính chuyện cưới xin, em mới đồng ý. Tôi có nhiều thắc mắc, vậy liệu em có thích tôi không, vì chúng tôi cũng không còn trẻ. Trong sâu thẳm, tôi thấy cả hai chưa thực sự thấu hiểu ngoài những câu chuyện vụn vặt hàng ngày. Dần dần tôi lùi lại, rồi mối quan hệ nhạt dần, tôi cũng dần có ít cảm xúc với em hơn.
Đợt trước Tết, chúng tôi không nói chuyện trong vòng hơn ba tuần. Một ngày, em nhắn tin hỏi han, chuẩn bị Tết đến đâu, rồi hỏi sao lâu giờ không thấy tôi đâu. Tôi có chút giận và lỡ lời bảo không có cảm xúc với em nên không biết nhắn gì. Thực sự nói xong tôi có hối hận nhưng không thể rút lại lời nói được. Em bảo không có cảm xúc với em, vậy thì dừng; không có cảm xúc, sao khi xưa làm quen, nói thích em, khen dễ thương rồi hứa hẹn bao kế hoạch tương lai? Rảnh quá rồi mang em ra làm trò đùa hay sao? Sau đó em hủy luôn kết bạn mạng xã hội, chặn luôn liên lạc từ hôm đó.
Đến nay đã hơn hai tháng, tôi vẫn nghĩ về em. Trước đó em bảo ra Tết lên TP HCM sớm để đi chơi xuân cùng tôi, kế hoạch cũng tan vỡ. Nhiều lúc tôi tự hỏi liệu mình có quá đáng với em và bỏ lỡ tình duyên của mình? Liệu tâm lý tôi có bất ổn không khi luôn muốn được thấu hiểu trong một quan hệ? Trong quan hệ tình cảm, những lúc cảm thấy cảm xúc chững lại hay không còn cảm xúc, đó có phải là một điều bình thường? Là do tôi suy nghĩ nhiều hay tôi chưa tìm đúng đối tượng? Làm thế nào để sau một thời gian, cảm xúc kết nối và sự đồng điệu giữa hai người vẫn được duy trì? Rất mong chia sẻ từ quý độc giả.
Anh Kiệt
Đọc bài gốc tại đây.