Vợ đã mất vài năm nhưng anh vẫn không chọn đến với tôi

15/05 15:00
 

Anh nói không muốn kết hôn lại vì anh vẫn còn tôn trọng người vợ đã mất.

Tôi 42 tuổi, độc thân, sống một mình ở một thành phố lúc nào cũng vội vã. Nhìn từ bên ngoài, có lẽ cuộc sống của tôi không có gì để phàn nàn: công việc ổn định, có chút tích lũy, có cửa hàng riêng, tôi cũng biết chăm sóc bản thân nên trông vẫn còn trẻ hơn tuổi. Mọi người xung quanh thường nói tôi mạnh mẽ, tự lập, có vẻ như tôi đã ổn định mọi thứ. Nhưng chỉ có tôi mới biết, giữa những thứ tưởng như vững chãi ấy, bên trong lại rỗng tuếch.

Có những đêm tôi ngồi một mình, nhìn quanh căn hộ trống trải, tự hỏi mình đang sống vì điều gì. Tôi từng nghĩ mình không phải kiểu phụ nữ dễ sa vào chuyện tình cảm. Tôi vốn kỹ tính, cẩn trọng, không dễ trao đi trái tim. Cho đến khi gặp anh. Chúng tôi quen nhau cách đây 16 năm, qua Yahoo Messenger. Giờ nghĩ lại, thật lạ làm sao, một cách quen nhau xa lạ đến thế nhưng lại khiến người ta dễ mở lòng đến vậy. Không áp lực, không ánh mắt soi xét, chỉ có những dòng tin nhắn và tiếng gõ phím đều đều buổi đêm.

Anh nói chuyện hay, hiểu biết, tinh tế. Anh nhớ cả những điều rất nhỏ tôi vô tình nhắc đến. Tôi không biết gì về cuộc sống thật của anh, cũng không hỏi. Bây giờ nhớ lại, có lẽ tôi đã cố tình không hỏi, vì sợ biết rồi sẽ không dám bước tiếp. Ngày anh vào Sài Gòn công tác và lần đầu gặp tôi, tôi vẫn nhớ như in cảm giác đó. Anh đứng trước mặt tôi, không còn là người đàn ông trên màn hình nữa. Mọi thứ ở anh, từ giọng nói, ánh mắt đến cách anh kể chuyện đều khiến tôi không thể rời xa. Tôi như bị hút vào anh mà không hề hay biết mình đang bước vào một mối quan hệ sẽ kéo dài 16 năm trời.

Tôi đã bước vào mối quan hệ đó nhanh hơn cả những gì mình tưởng. Chúng tôi gặp nhau trong những lần anh công tác vào Sài Gòn. Anh dịu dàng, quan tâm, nhớ tôi ăn uống đầy đủ, hỏi tôi có mệt không, có ốm không. Nhưng anh chưa bao giờ nói yêu tôi, cũng không bao giờ nói về tương lai. Tôi biết điều đó bất thường, biết rằng một người đàn ông muốn bên cạnh mình sẽ không bao giờ giữ khoảng cách như vậy. Nhưng tôi lại tự thuyết phục bản thân rằng: chỉ cần hiện tại là đủ, chỉ cần anh ở bên tôi lúc này là đủ.

Cho đến khi tôi biết anh đã có gia đình. Cảm giác lúc đó không chỉ là đau mà là sụp đổ hoàn toàn. Tôi gọi cho anh muốn một lời giải thích. Anh vào gặp tôi. Tôi đã nghĩ mình sẽ nói rất nhiều, sẽ trách móc, sẽ mắng anh, sẽ nói rằng tôi không thể tiếp tục nữa, sẽ dừng lại ở đây. Nhưng khi gặp anh, tôi lại không làm được gì. Tôi vẫn ôm anh, khóc trong lòng anh và ở bên anh như chưa từng biết sự thật. Tôi đã phản bội lại chính mình, phản bội lại cái ngày tôi thề với bản thân sẽ không bao giờ làm người thứ ba.

Đến sáng hôm sau, anh nói lời chia tay một cách nhẹ nhàng như đang nói về một chuyện bình thường. Tôi không chấp nhận được. Trong lúc mất kiểm soát, tôi gọi cho vợ anh. Tôi nghĩ mình sẽ khiến mọi thứ vỡ tung, khiến chị ấy biết sự thật và bắt anh phải chọn. Nhưng người phụ nữ đó không làm vậy. Chị nói rất bình tĩnh, giọng không giận dữ hay dỗi hờn. Chị nói phụ nữ với nhau nên hiểu cho những phút yếu lòng, rằng tôi cũng đáng thương và chị không trách tôi. Chị chỉ nói: sau này nếu có gia đình, hãy biết trân trọng.

Tôi không biết phải cảm thấy thế nào lúc đó. Chị ấy đáng lẽ phải giận, phải mắng tôi, phải đuổi tôi đi nhưng lại nhẹ nhàng đến mức tôi thấy mình thật nhỏ bé và đáng trách. Tôi không còn lý do gì để đổ lỗi nữa. Tôi là người sai. Sau chuyện đó, tôi rút lui, không kết hôn dù cũng có người đến. Tôi nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ để quên và bắt đầu lại nhưng hóa ra, có những người không cần ở bên cạnh vẫn ở lại trong mình, vẫn âm thầm chiếm một góc trong tim mà tôi không bao giờ xua tan được.

Năm 2024, tôi vô tình nhìn thấy anh. Vợ anh đã mất vài năm trước. Anh sống cùng hai con và gần khu chung cư tôi đặt cửa hàng. Tôi đã do dự rất lâu và rồi vẫn chủ động liên lạc. Anh vẫn vậy, điềm tĩnh, chừng mực, không hỏi nhiều về tôi. Trong công việc, anh giúp tôi khá nhiều, như một sự hỗ trợ bình thường giữa hai người quen. Tôi chủ động gặp anh và rồi mọi thứ lặp lại như 16 năm trước. Tôi lại không giữ được mình, lại yếu lòng và để trái tim dẫn lối thay vì lý trí. Nhưng sau đó, anh vẫn vậy, không tiến thêm, cũng không kéo gần lại.

Tôi hỏi anh có khi nào anh nghĩ đến việc đi tiếp không? Câu nói đó khiến tôi không còn gì để bám víu. Nhưng dù tôi hiểu hết mọi thứ, tôi vẫn không dừng lại được. Mỗi sáng thức dậy, tôi hy vọng có tin nhắn từ anh. Mỗi tối đi qua khu chung cư của anh, tôi tự hỏi anh có ở nhà không, có nhớ tới tôi không.

Có ai từng giống tôi không? Biết rõ là không có kết quả, mình đang tự dẫm đạp lên trái tim mình nhưng vẫn không thể bước ra? Và nếu là tôi, các anh chị và các bạn sẽ chọn dừng lại hay tiếp tục chịu đựng như tôi bây giờ? Lúc này tôi rất cần được lắng nghe và cần một lời khuyên. Tôi cảm ơn anh chị và các bạn đã đọc đến cuối.

Như Quỳnh

Đọc bài gốc tại đây.