Tôi hỏi còn yêu anh khóa trên không, cô ấy nói chia tay lâu rồi; tôi hỏi giờ đang yêu ai, cô ấy bảo không yêu ai cả.
Tôi thích cô ấy từ hồi còn đi học. Cô ấy xinh xắn, dễ thương, lại ngồi bàn trên. Tính tôi lầm lì, ít nói, còn cô ấy hoàn toàn ngược lại: hay cười, hay nói. Lâu dần, tôi bắt đầu có tình cảm. Rồi vì tự ti hay do dự gì đó, tôi không dám tỏ tình. Tôi chọn cách đi đường vòng, làm quen với bạn của cô ấy để tiếp cận.
Sau một năm, tôi thực sự say nắng, không chỉ vì vẻ ngoài mà còn vì tính cách nhí nhảnh của cô ấy. Tôi thích nhìn cô ấy cười vui khi trêu tôi. Cô ấy quên đồ là sai tôi đi lấy, thích ăn gì lại sai tôi đi mua. Bị sai vặt đủ thứ, mệt nhưng tôi vẫn vui vì khoảng cách giữa hai đứa dần thu hẹp. Mọi người trêu rằng tôi thích cô ấy, tôi để ý thấy cô ấy cũng không tỏ ra khó chịu nên mừng lắm.
Rồi tôi nghe một người bạn nói cô ấy đang yêu một anh khóa trên. Tôi chết lặng, tự trách mình kém cỏi vì không dám tỏ tình sớm hơn. Dù buồn, tôi vẫn tỏ ra bình thường, âm thầm bên cạnh, giúp cô ấy mang đồ hoặc mua đồ ăn sáng. Hai năm sau, cô ấy đỗ Y ở Hà Nội, còn tôi học chăn nuôi ở trường gần nhà. Tôi nghĩ mối tình thầm lặng của mình chắc sẽ kết thúc từ đây. Cô ấy ít về, chỉ tết họp lớp tôi mới gặp. Tôi biết cô ấy có người yêu nhưng vẫn không buông được. Nó như một thói quen, dây dưa suốt 5 năm trời. Hễ có dịp đi chơi mà có cô ấy là tôi đều đi.
Tết vừa rồi, anh họ kéo tôi ra tâm sự, hỏi đã yêu ai chưa. Tôi nói chưa có thu nhập riêng, lại phụ thuộc bố mẹ thì yêu ai. Tôi định khi nào ổn định mới tính. Anh bảo đừng dại như thế, tuổi trẻ cứ yêu đi. Tối đó tôi nghĩ nhiều. Người thích mình thì tôi không có cảm giác, có lẽ vì tôi vẫn còn yêu cô ấy. Đúng lúc ấy cô ấy rủ tôi đi họp lớp trong một chuyến đi xa. Tôi quyết định sẽ thú nhận tình cảm, sau chuyến đi sẽ không gặp cô ấy nữa để quên mối tình đầu.
Buồn cười là khi tôi nói tôi thích cô ấy từ lâu và có lẽ sau này sẽ không gặp lại, cô ấy trầm hẳn. Cả hai im lặng. Tôi hỏi còn yêu anh khóa trên không, cô ấy nói chia tay lâu rồi. Tôi hỏi giờ đang yêu ai, cô ấy bảo không yêu ai cả. Tôi rối bời. Hôm sau, cô ấy đăng nhiều trạng thái tâm trạng như: "Luôn có một người như thế, họ sẽ rời đi đúng lúc bạn cần nhất".
Tôi không biết đó là tín hiệu dành cho mình hay chỉ là tôi tự suy diễn với chỉ số EQ thấp của mình. Tôi muốn tiến lên nhưng không biết mở lời thế nào. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi biết mình kém cỏi, hay do dự, mong mọi người đừng chê bai, chỉ cần những lời khuyên chân thành. Xin cảm ơn.
Hoàng Quân
Đọc bài gốc tại đây.