Ở nơi rất xa ấy, hãy cùng em mừng kỷ niệm ngày cưới anh nhé

13/07 15:00
 

Mỗi năm đến ngày này, em vẫn lặng lẽ nói với anh: "Kỷ niệm ngày cưới nhé chồng".

15/7/2014 - 15/07/2026, tròn 12 năm ngày cưới. Vậy mà đã 6 năm kể từ ngày anh xa hai mẹ con em. Có những ngày em cứ ngỡ mình đã mạnh mẽ, đã quen với cuộc sống chỉ còn hai mẹ con. Nhưng chỉ cần nhìn lại những tấm ảnh của anh, mọi ký ức lại ùa về nguyên vẹn như mới hôm qua. Anh vẫn đứng đó, nụ cười hiền, ánh mắt luôn nhìn em đầy yêu thương. Người đàn ông của em giỏi giang, tử tế, sống hết lòng vì gia đình, người từng hứa sẽ cùng em nuôi con khôn lớn, cùng nhau già đi... Nếu để hỏi về hình mẫu lý tưởng của một người chồng người cha, có lẽ với em, anh là người hoàn hảo nhất, một người chồng luôn yêu thương vợ vô điều kiện, một người bố luôn dành hết sự dịu dàng, che chở cho con.

Sáu năm rồi. Em học cách một mình gánh vác tất cả, một mình đưa con đến trường, một mình lo từng bữa cơm, từng đồng tiền, từng lúc con ốm đau. Có những đêm mệt đến bật khóc, chỉ ước được tựa vào vai anh một lần, nghe anh nói: "Có anh đây rồi". Con lớn thêm từng ngày. Con vẫn nhắc về bố bằng tất cả niềm tự hào. Em luôn kể với con rằng bố là người đàn ông tuyệt vời, dù bố không còn ở cạnh nhưng tình yêu bố dành cho con sẽ chẳng bao giờ mất đi.

Người ta vẫn bảo thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương nhưng em nghĩ thời gian chỉ giúp mình học cách mang theo nỗi nhớ mà tiếp tục sống chứ không phải là quên. Chỉ khác là bây giờ, lời chúc ấy gửi về một nơi rất xa. 12 năm là một cuộc hôn nhân, 6 năm là một hành trình em học cách sống thiếu anh, nhưng cả đời này, anh vẫn là người chồng duy nhất trong trái tim em. Nhớ anh. Thương anh. Và sẽ luôn yêu anh như ngày đầu mình mặc áo cưới.

Phương Oanh

Đọc bài gốc tại đây.