Anh thường tự ví mình là một gã thợ hàn chữ nghĩa. Cứ mỗi sáng ra quán cà phê cóc , gọi một ly đen đá không đường đậm đặc,...
Anh thường tự ví mình là một gã thợ hàn chữ nghĩa. Cứ mỗi sáng ra quán cà phê cóc, gọi một ly đen đá không đường đậm đặc, anh lại thấy cả một thế giới sôi động, lắm khi là nhộn nhạo xung quanh. Cô gái bàn bên mắt đỏ hoe vì thất tình, anh chàng góc kia đang quát oang oang qua điện thoại, tay đập bàn chan chát vì một hợp đồng đổ bể. Còn ông già kia mặt mũi căng thẳng như vừa cãi nhau với vợ, đang cằn nhằn, chì chiết cô chủ quán sáng nay pha cà phê đắng hơn mọi hôm.
Có người bảo: Sống là phải cháy hết mình với cảm xúc!
Nghe lãng mạn đấy, nhưng đứng ở góc độ một gã viết lách đã nếm đủ mùi đời, anh thấy cái sự “cháy” ấy lắm khi giống một vụ hỏa hoạn hơn là một tác phẩm nghệ thuật. Cảm xúc, suy cho cùng, chính là một ngọn lửa. Nó nhen nhóm cho ta những rung động đầu đời, nó đốt lên ngọn lửa đam mê để ta thức trắng đêm viết một bài sục sôi kỳ vọng. Nhưng ngọn lửa ấy cũng sẵn sàng thiêu rụi cả ngôi nhà sự nghiệp hay những mối quan hệ nếu ta vô tình “châm ngòi” sai chỗ.
Nếu cảm xúc là ngọn lửa, thì kỷ luật chính là chiếc bình gốm nhốt ngọn lửa đó lại. Mấy ông nghệ sĩ hay cằn nhằn rằng kỷ luật sẽ giết chết sự sáng tạo. Nhưng thử nghĩ mà xem, một ngọn lửa tự do giữa đồng cỏ khô sẽ tạo nên một trận cháy rừng hoang tàn; còn ngọn lửa được định hình trong chiếc đèn bão lại có thể dẫn đường cho người thủy thủ vượt qua đại dương tối tăm.
Chiếc bình kỷ luật không dập tắt ngọn lửa, nó giữ cho lửa cháy bền bỉ, an toàn và không bị một cơn gió lướt qua thổi phụt mất. Cái gọi là “cảm hứng” thực chất là một đứa trẻ vô kỷ luật và hay hờn dỗi. Hôm nay nó vui thì nó ghé chơi, mai nó buồn nó trốn biệt tích. Nếu một nhà văn chỉ viết khi có cảm xúc, chắc chắn anh ta sẽ chết đói trước khi kịp hoàn thành chương một của cuốn tiểu thuyết. Kỷ luật là dù hôm nay bạn có chán chường đến mức muốn bỏ mặc sự đời, bạn vẫn ngồi vào bàn đúng giờ, gõ đều tay. Là dù cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt đến mức muốn “vả” vào mặt tên đồng nghiệp đáng ghét, chiếc bình kỷ luật vẫn giữ bạn lại, mỉm cười nhẹ nhàng và nói: Chúng ta thảo luận về công việc nhé!
Sống ở đời, bản lĩnh không nằm ở chỗ bạn dám cháy to đến đâu, mà là bạn làm chủ ngọn lửa của mình giỏi như thế nào. Đừng để cảm xúc làm chủ một cách vô tội vạ, để rồi sau một phút “bốc hỏa” huy hoàng là cả một đời dọn dẹp đống hoang tàn, đổ nát. Hãy rèn cho mình một chiếc bình kỷ luật thật dày dặn và kiên cố. Chiếc bình ấy không bóp nghẹt tâm hồn bạn, nó chỉ giúp ngọn lửa đam mê bên trong bạn cháy một cách khôn ngoan, ấm áp và soi sáng được dài lâu hơn mà thôi.
Đọc bài gốc tại đây.