Có những cơn mưa chỉ cần nép dưới mái hiên vài phút là nắng lại lên. Nhưng cũng có những cơn mưa kéo dài suốt cả một quãng đời, để...
Có những cơn mưa chỉ cần nép dưới mái hiên vài phút là nắng lại lên. Nhưng cũng có những cơn mưa kéo dài suốt cả một quãng đời, để rồi khi tóc điểm bạc, bạn mới giật mình thấy áo mình đã đẫm nước từ bao giờ. Tuổi trẻ cũng giống như thế. Có người bảo: “Tuổi trẻ như cơn mưa rào, còn tôi là người quên mang áo mưa”. Nghe vừa nhẹ, vừa thấm. Khi còn trẻ, ai cũng ngỡ mình thừa thời gian để chuẩn bị cho mọi thứ. Nhưng đời thì chẳng mấy khi báo trước.
Nhớ thời sinh viên, hai đứa gom từng đồng lẻ chia nhau tô hủ tiếu gõ, hứa sau này giàu sẽ tính chuyện lâu dài với nhau. Rồi một người vào Nam lập nghiệp, một người ở lại phố cũ. Vài năm sau gặp lại, ai cũng đã ổn định với gia đình riêng. Chẳng ai bội ước, chỉ là tuổi trẻ trôi qua nhanh hơn một cái hẹn.
Ngày ấy, bạn lao vào đời như chạy dưới mưa. Thức xuyên đêm, yêu cuồng nhiệt rồi tan vỡ, lỡ chuyến xe này thì chờ chuyến khác. Bạn cười bảo mưa chỉ là chuyện nhỏ, cho đến khi cái lạnh bắt đầu thấm qua từng nếp áo. Đó là cái lạnh từ những câu xin lỗi nghẹn lại ở cổ họng, từ những cái ôm bị hoãn lại bằng từ “để dịp khác” và từ những cuộc gọi quê nhà lỡ gạt đi bằng câu “con đang bận”.
Và bao người khác vắt kiệt sức chạy deadline, tự nhủ ráng nốt chuyến này rồi về quê thăm nhà. Đến khi gom đủ tiền mua cho mẹ chiếc ghế massage đắt đỏ, thì chân mẹ đã yếu, chẳng còn ngồi vững nữa. Thứ không chờ họ chưa bao giờ là sự nghiệp, mà là tuổi tác của người thân.
Khi đang ở trong mưa, ai cũng mong mau lớn. Khi đi qua rồi, bạn lại thèm một chiều thong dong chở nhau trên chiếc xe đạp cũ, thèm tiếng mẹ réo về ăn cơm, thèm nụ cười vô tư của đám bạn giờ mỗi đứa một phương. Nếu có quay lại, chắc chẳng ai né tránh cơn mưa ấy. Bạn sẽ đi chậm hơn, nhìn kỹ gương mặt cha mẹ, yêu sâu hơn và bớt loay hoay vì những chuyện chưa tới. Nhưng đời làm gì có vé khứ hồi.
Cái hay của cơn mưa tuổi trẻ là dẫu có khiến bạn lếch thếch, nó vẫn dạy bạn biết trưởng thành. Vết sẹo ngày cũ không làm bạn xấu đi, nó chỉ cho thấy bạn đã sống trọn vẹn. Bây giờ ngồi nhìn mưa ngoài hiên, bạn không còn tiếc nuối. Mùi đất bốc lên sau mưa chính là ký ức, thứ hương thơm không bao giờ cũ, càng đi xa lại càng khiến lòng người muốn tìm về.
Đọc bài gốc tại đây.