Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao chúng ta cứ hay rơi vào tình cảnh càng làm càng thấy thiếu? Lão Tử vốn là bậc thầy của lối sống...
Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao chúng ta cứ hay rơi vào tình cảnh càng làm càng thấy thiếu? Lão Tử vốn là bậc thầy của lối sống tối giản từ mấy ngàn năm trước, khi mà thế giới chưa có iPhone hay các sàn thương mại điện tử để mà “chốt đơn” xuyên đêm. Cụ bảo: “Họa lớn nhất là không biết đủ.” Nghe thì có vẻ đơn giản như việc ăn cơm rau muống, nhưng thực tế, đây chính là lời khuyên gan ruột gửi đến cái lòng tham không đáy của con người.
Chúng ta sống trong một cái vòng lặp kỳ lạ. Có con xe máy thì mơ ôtô, có cái nhà chung cư thì mơ biệt thự sân vườn có hồ cá để ngắm cho... tịnh tâm (dù chăm cá thì mệt đứt hơi). Cái “không biết đủ” nó giống như việc anh uống nước muối để giải khát vậy. Càng uống càng khát, càng khát càng uống.
Lão Tử không bảo chúng ta phải đi tu hay vứt hết tài sản. Ông chỉ nhẹ nhàng cảnh báo rằng: Khi cái tâm của anh không có điểm dừng, thì anh chính là kẻ nghèo nhất thế giới, dù tài khoản có bao nhiêu chữ số 0 đi chăng nữa. Bởi vì người giàu nhất không phải là người có nhiều nhất, mà là người cần ít nhất.
Chữ “đủ” của Lão Tử hay ở chỗ nó mang tính cá nhân hóa cực cao. Với người đang đói, một bát mì tôm thêm quả trứng là đủ thỏa mãn cái dạ dày. Với người đang yêu, một cái nắm tay giữa phố là đủ để thấy mình là bá chủ thế giới. Nhưng với người không biết đủ, thì dù có cả thiên hạ trong tay, họ vẫn thấy thiếu... một cái gì đó, thường là thiếu sự bình yên. Biết đủ không phải là lười biếng, không phải là dừng lại và “nằm ngửa chờ sung”. Biết đủ là biết lúc nào nên buông cây vợt xuống để đi ngủ, biết lúc nào nên dừng cuộc nhậu để về với vợ con, và biết rằng cái điện thoại cũ vẫn còn nghe gọi tốt thì chưa cần phải liệng nó đi để mua cái mới nhất.
Vậy tự do thực sự nằm ở đâu?
Triết lý của Lão Tử thực chất là một bài toán giải phóng sức lao động cho tâm hồn. Khi anh biết thế nào là đủ, anh bỗng nhiên trở nên... “vô đối”. Chẳng ai có thể dùng tiền bạc hay danh vọng để uy hiếp một người vốn chẳng thiết tha gì thêm những thứ đó.
“Người biết đủ là người giàu có”. Lão Tử đã chốt hạ một câu xanh rờn như vậy. Sống ở đời, cái họa lớn nhất không phải là nghèo, mà là có tất cả nhưng vẫn thấy mình nghèo. Vậy nên, thỉnh thoảng hãy thử nhìn vào gương, cười và tự nhủ: “Thế này là ngon lắm rồi, hơn chán vạn người rồi, không cần thêm thắt gì nữa đâu”, hay nhìn vào bữa cơm đạm bạc mà thấy ngon như ăn hải sản vậy. Đó chính là lúc anh đang hưởng cái phúc trần gian này.
Đọc bài gốc tại đây.