Hạnh phúc muộn của mẹ đơn thân bị bỏng 78%

25/03 08:41
 

Từng muốn buông xuôi khi cơ thể bỏng 78%, chị Phương Thảo giờ đây có tổ ấm viên mãn bên người chồng ít nói nhưng luôn âm thầm che chở suốt 9 năm qua.

Sáng sớm 24/3, anh Thanh Bình, 45 tuổi, dậy sớm dọn dẹp, chuẩn bị bữa sáng và đưa hai con nhỏ 9 và 3 tuổi đến trường rồi quay về chuẩn bị xe cho chuyến đi từ thiện cách nhà 30 km của vợ.

Khi vợ anh, chị Phương Thảo, 44 tuổi, bước ra hiên nhà ở phường Cao Lãnh, Đồng Tháp, đã thấy mọi thứ sẵn sàng. "Anh ấy luôn vậy, ít nói, nhưng lúc nào cũng để ý chăm sóc vợ từ những điều nhỏ nhất", chị Thảo kể.

Sự quan tâm ấy không chỉ hiện hữu trong sáng nay, mà là lời hứa anh giữ suốt 9 năm qua - luôn đứng sau làm chỗ dựa cho vợ và các con.

Tuổi thơ nghèo khó ở quê nhà Sóc Trăng sớm đẩy chị Thảo vào cảnh mưu sinh bằng nghề bán vé số. Hè năm 2007, khi chị và bạn trai cùng đứa con riêng 22 tháng tuổi của anh đang ở trong phòng trọ, bình gas bất ngờ phát nổ. Chị ôm đứa bé lao về phía cửa. Chỉ còn vài bước là thoát thì ngọn lửa bùng ngược. Trong giây phút sinh tử, Thảo vội lấy tay che mặt cậu bé, ôm chặt vào lòng rồi ngất lịm.

Chị được chuyển đến Bệnh viện Chợ Rẫy (TP HCM) trong tình trạng bỏng 78% cơ thể. Tỉnh dậy, Thảo thấy từng thớ thịt như đang cháy. "Mỗi lần thay băng gạc, tôi đau đến trào nước mắt, nghĩ mình sống không bằng chết", chị nhớ lại.

Sau hơn ba tháng điều trị, Thảo trở về nhà. Nhìn vào gương thấy khuôn mặt chằng chịt sẹo vắt ngang cằm, khóe miệng và hốc mắt, chị đã nhiều lần nghĩ đến việc buông xuôi. Nhưng ánh mắt ngây thơ của cậu bé đã kéo chị bám lại cuộc sống. Hai năm sau, chị sinh thêm một đứa con. Nhưng những trận cãi vã triền miên khiến mối quan hệ của họ đổ vỡ. Người đàn ông dứt áo ra đi, để lại Thảo một mình gồng gánh nuôi cả con ruột lẫn con riêng của anh.

Suốt nhiều năm, ba mẹ con cặm cụi nuôi nhau. Hàng ngày, Thảo chở đứa lớn ngồi sau, đứa nhỏ địu trước ngực, rong ruổi đi bán vé số. Không ít lần dừng chân ở quán ăn, thấy người lạ hốt hoảng né tránh vì gương mặt biến dạng, Thảo chỉ biết nuốt nước mắt, cúi gầm mặt bước tiếp.

Với người mẹ đơn thân mang đầy thương tích, tình yêu là điều xa xỉ. Nhưng cuộc sống của chị rẽ sang hướng khác vào cuối năm 2016 chị tình cờ kết bạn trên mạng với anh Thái Bình, một tài xế xe tải ở Cao Lãnh. Bắt đầu từ vài bình luận thắc mắc về một loại trái cây lạ anh đăng lên mạng, họ dần trò chuyện nhiều hơn.

Khi đó, ảnh đại diện của Thảo vẫn là khuôn mặt nhiều sẹo nhưng nở nụ cười rạng rỡ. Chị kể cho Bình nghe về hơn chục ca phẫu thuật tái tạo da nhờ tài trợ của các đoàn từ thiện và lời hứa "nếu được sống tiếp, sẽ dành phần đời còn lại để giúp người". Kể từ đó, chị đi phát cơm chay, chở gạo và làm cầu nối cho những hoàn cảnh bị bỏng giống mình.

Nghe xong câu chuyện của người phụ nữ chưa gặp, anh Bình thấy "mọi khuyết điểm ngoại hình của cô ấy dường như biến mất". "Trong mắt tôi chỉ còn lại sự cảm phục một người phụ nữ tốt bụng", anh nhớ lại.

6 tháng sau, họ gặp nhau lần đầu khi Thảo xuống Tháp Mười (Đồng Tháp) xác minh một trường hợp trẻ em bị bỏng. Bình tình nguyện làm tài xế chở chị đi. Anh ghi điểm bằng những hành động nhỏ như dắt xe, mở cửa, đỡ người già và xông xáo làm việc nặng. Ba tuần sau, anh đề nghị thẳng thắn: "Để tui lo cho bà được không?".

Thảo từ chối. Chị mặc cảm vì Bình là trai tân, lại là con trưởng, còn mình mang trên người đầy sẹo và đang nuôi hai con riêng. Nhìn đôi chân co quắp, bàn tay các ngón dính liền, nỗi sợ hãi trào dâng. "Tôi sợ nếu trao tình cảm rồi lại bị bỏ rơi, tôi sẽ không gượng dậy nổi nữa", chị nói.

Nhưng Bình không bỏ cuộc. Sau mỗi chuyến xe đường dài, anh đều rẽ qua đưa cho Thảo túi bánh tráng, bịch me hay chục quả hồng làm quà. Sự chân thành của người đàn ông "nói ít làm nhiều" cuối cùng đã khiến chị xiêu lòng.

Đầu năm 2017, họ chính thức yêu nhau. Nhưng sóng gió ập đến khi gia đình anh Bình kịch liệt phản đối. Bố mẹ anh sốc khi con trai dắt về một cô gái có khuôn mặt biến dạng vì bỏng nặng và hai đứa trẻ. Bà ngoại thậm chí không nhìn mặt. Giữa lúc căng thẳng, một người dì thương tình đã gọi Thảo về kho hàng ở Đồng Tháp cho ở tạm. Đúng lúc này, Thảo phát hiện mình mang thai.

Người yêu ốm nghén dữ dội, sáng nào Bình cũng nấu cháo, pha sẵn nước ấm và chuẩn bị thuốc men. Anh làm việc gấp ba lần bình thường, tối đến nhận thêm việc trông kho để có tiền lo cho ca sinh nở. Một đêm Thảo lên cơn sốt, nhìn người đàn ông to lớn cặm cụi xoa dầu vào lòng bàn chân mình, chị bật khóc nức nở.

Biết tin chắt sắp chào đời lại phải sống trong kho chật chội, bà ngoại Bình mủi lòng, chủ động đón Thảo về nhà. Bà lặng lẽ xem tờ giấy siêu âm, mua sẵn quần áo sơ sinh, bình sữa, sáng nào cũng mua hủ tiếu cho cháu dâu. Thảo hiểu, sự bao dung ấy chính là lời chấp nhận. Họ đã kết hôn không lâu sau đó.

Anh Bình nhớ nhất khoảng thời gian trong dịch Covid-19, bà ngoại mất khiến anh buồn và trống rỗng, mọi thứ dường như sụp đổ. Anh phải tạm ngưng chạy xe, kinh tế eo hẹp trong khi nội ngoại đều khó khăn, chẳng ai giúp được gì. Giữa những ngày u tối ấy, Thảo trở thành trụ cột chèo lái gia đình. Hết dịch, chị mang vé số đi bán, tranh thủ làm thêm ở xưởng khung tranh, tắm rửa, chăm sóc bọn trẻ và chuẩn bị từng bữa cơm cho gia đình. "Không có việc gì mà cô ấy từ chối", anh Bình kể. "Nhiều người nói Thảo may mắn nhưng ngược lại, chính tôi mới là người may mắn".

Thanh Thiện, đứa bé năm xưa được chị Thảo cứu khỏi đám cháy, nay đã 21 tuổi. Cậu mừng vì mẹ đã tìm thấy hạnh phúc. Thiện không bao giờ quên năm cậu 8 tuổi, mẹ phải vào viện ghép da, cậu bé tự đi xin cơm từ thiện, lấy nước sôi chăm mẹ. Từ ngày có dượng Bình, mẹ đã có thêm một bờ vai vững chãi để nương tựa qua những cơn đau thập tử nhất sinh.

Đến nay, Thảo đã trải qua 32 cuộc phẫu thuật tái tạo da. Lần nào chị vào viện, anh Bình cũng là người đồng hành. "Anh ấy chưa bao giờ để tôi phải bước đi một mình", chị nói.

Ngọc Ngân

Đọc bài gốc tại đây.