Dịp đầu năm, nhiều người cúng giải hạn để mong hóa dữ thành lành, tuy nhiên, không ít người băn khoăn liệu không làm lễ có ảnh hưởng gì không.
Theo Đại đức Thích Tâm Nhơn, Trụ trì chùa Pháp Minh, huyện Bình Chánh, trong quan điểm Phật giáo, việc cúng giải hạn không bắt buộc.
Trong quan niệm dân gian, "hạn" thường gắn với năm tuổi, sao chiếu mệnh, tam tai... Khi gặp chuyện không như ý, nhiều người quy nguyên nhân cho "đến hạn". Tuy nhiên, trong giáo lý Phật giáo không tồn tại khái niệm một thế lực siêu nhiên tùy ý ban phước hay giáng họa.
Tinh thần cốt lõi của đạo Phật đặt nền tảng trên luật nhân quả. Mỗi hành động, lời nói, ý nghĩ đều tạo thành nghiệp và dẫn đến kết quả tương ứng. Những gì đang diễn ra hôm nay là kết quả của những nhân đã gieo trong quá khứ, gần hoặc xa.
Vì vậy, nếu đã là nhân quả, thì cách "giải hạn" không nằm ở nghi lễ bên ngoài mà ở sự chuyển hóa bên trong. Muốn bớt quả xấu, cần ngừng gieo nhân xấu. Muốn tăng quả lành, phải chủ động tạo nhân lành.
Các lễ cầu an đầu năm tại nhiều chùa thực chất là dịp tụng kinh, nghe pháp, nhắc nhở Phật tử quay về quan sát chính mình. Dưới góc độ tâm lý - văn hóa, nghi lễ có thể giúp con người an tâm, giảm lo lắng. Khi tâm bớt rối, hành vi cũng trở nên thận trọng, chừng mực hơn.
Tuy nhiên, nếu cho rằng chỉ cần làm lễ là nghiệp xấu tự động biến mất thì điều đó không phù hợp với tinh thần Phật pháp. Trong kinh điển, Đức Phật dạy con người là "chủ nhân của nghiệp", nghĩa là mỗi cá nhân phải chịu trách nhiệm về hành động, lời nói, ý nghĩ. Không ai có thể gánh thay nghiệp cho người khác. Đức Phật được xem là bậc giác ngộ, chỉ đường chứ không làm thay phần tu tập của mỗi người.
Đọc bài gốc tại đây.