Đừng để lời xin lỗi mất giá

03/08 10:00
 

Rapper MCK vừa công khai xin lỗi sau khi được Sở Văn hóa và Thể thao TPHCM mời lên làm việc liên quan đến album HVL gây tranh cãi vì...

Rapper MCK vừa công khai xin lỗi sau khi được Sở Văn hóa và Thể thao TPHCM mời lên làm việc liên quan đến album HVL gây tranh cãi vì sử dụng nhiều ngôn từ tục tĩu và những hình ảnh, ẩn dụ bị cho là liên quan đến chất kích thích.

Nam rapper thừa nhận thiếu trách nhiệm khi để sản phẩm tiếp cận đông đảo công chúng, đồng thời cam kết gỡ các bản ghi có nội dung không phù hợp và không biểu diễn những ca khúc trái quy định.

Đó là một động thái tích cực. Bởi trong bất kỳ lĩnh vực nào, biết nhận sai và sửa sai luôn tốt hơn cố bảo vệ cái sai.

Nhưng nhìn rộng hơn, MCK không phải nghệ sĩ đầu tiên phải xin lỗi sau khi sản phẩm hoặc phát ngôn của mình vấp phải phản ứng từ dư luận và sự vào cuộc của cơ quan chức năng.

Những năm gần đây, công chúng không ít lần chứng kiến nghệ sĩ phải lên tiếng xin lỗi vì quảng cáo sai sự thật, phát ngôn thiếu chuẩn mực, sử dụng hình ảnh phản cảm hoặc phát hành những sản phẩm gây tranh cãi. Có người xin lỗi ngay. Có người im lặng rất lâu rồi mới lên tiếng. Cũng có người chỉ nhận lỗi sau khi cơ quan quản lý vào cuộc.

Điều đáng suy nghĩ là dường như đã hình thành một “kịch bản” quen thuộc: Sản phẩm gây tranh cãi, dư luận phản ứng, cơ quan chức năng vào cuộc, rồi lời xin lỗi xuất hiện.

Nếu kịch bản ấy cứ lặp đi lặp lại, lời xin lỗi sẽ dần mất đi giá trị. Nó rất dễ bị nhìn nhận như một bước xử lý khủng hoảng truyền thông hơn là sự tự giác nhận trách nhiệm.

Nghệ sĩ có quyền sáng tạo. Không ai phủ nhận điều đó. Rap hay bất kỳ loại hình nghệ thuật nào cũng cần cá tính, cần góc nhìn riêng, thậm chí cần những va đập để tạo nên sự khác biệt.

Nhưng sáng tạo không đồng nghĩa với việc đứng ngoài mọi giới hạn.

Khi một ca khúc được đưa lên nền tảng số, chỉ trong vài giờ có thể tiếp cận hàng triệu người, trong đó có rất nhiều thanh thiếu niên, thì trách nhiệm của người sáng tạo cũng lớn hơn rất nhiều. Không thể chỉ dựa vào một dòng cảnh báo độ tuổi nếu trên thực tế bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng tiếp cận nội dung ấy.

Từ câu chuyện của MCK cũng cho thấy đây không phải trách nhiệm của riêng nghệ sĩ. Các đơn vị sản xuất, phát hành cần thận trọng hơn trước khi đưa một sản phẩm ra công chúng. Các nền tảng số cũng cần có cơ chế kiểm soát độ tuổi hiệu quả hơn thay vì chỉ gắn cảnh báo mang tính hình thức. Cơ quan quản lý cũng cần tiếp tục hoàn thiện các quy định để vừa bảo đảm quyền sáng tạo, vừa giữ gìn môi trường văn hóa lành mạnh.

Nhưng trên hết, điều quyết định vẫn là ý thức của người nghệ sĩ. Công chúng không đòi hỏi họ phải hoàn hảo, cũng không khắt khe đến mức không chấp nhận một sai lầm. Điều công chúng mong đợi là mỗi lời xin lỗi phải đánh dấu một sự trưởng thành, chứ không phải khép lại một vụ việc để rồi mở ra một vụ việc khác.

Bởi khi sai phạm cứ lặp lại rồi lại xin lỗi, điều mất đi không chỉ là uy tín của người nghệ sĩ mà còn là niềm tin của khán giả. Và khi lời xin lỗi dần bị xem như một cách xử lý khủng hoảng truyền thông sau mỗi ồn ào, thay vì là sự cầu thị sau một sai lầm, thì chính lời xin lỗi cũng sẽ mất đi giá trị vốn có của nó.

Đọc bài gốc tại đây.