Bên hiên nhà cũ, nơi giàn thiên lý rụng những cánh hoa xanh ngắt xuống mặt bàn đá, bên ấm trà chén, có hai người đang ngồi.
Một bên là chàng trai U30 tuổi, gương mặt ám vẻ mệt mỏi của những đêm tăng ca và những lần “lướt” mạng xã hội vô định. Bên kia là ông nội anh, U80 một người già đã đi qua đủ những khúc quanh của cuộc đời nhưng đôi mắt vẫn còn tinh anh.
Cậu nhấp chén trà thở dài: “Dạo này con cứ thấy chán chán sao ấy, hay bởi đời con tẻ nhạt quá. Ngày nào cũng như một con robot được lập trình sẵn: dậy ăn sáng, đi làm, trưa ăn cơm hộp, về nhà, ăn tối rồi xem phim, lướt mạng. Cái nhịp điệu đều đặn này giết con mất”.
Ông nội cười khà khà: “Thế theo con thế nào là không tẻ nhạt? Phải mỗi tuần đi check-in một nơi, mỗi tháng chơi những trò chơi mạo hiểm mới gọi là sống động sao?”
Cậu lúng túng: “Thì ít ra phải có gì đó kịch tính chứ ạ?”.
Ông đặt chén trà xuống, chỉ tay vào con mèo tam thể đang nằm phơi nắng ở mái nhà: “Nhìn con mèo kìa. Ngày nào nó cũng đi đâu rồi lại về nằm đúng chỗ đó, phơi nắng hay cuộn tròn ngủ. Mùa Đông thì đi chơi là tìm cách rúc vào chăn, hay gần chỗ lò sưởi để tránh lạnh. Nhìn bề ngoài thì cuộc sống của nó có tẻ nhạt không nhưng lúc nào nó chả cho ta cảm giác thoải mái, sung sướng. Đời không tẻ nhạt vì sự việc, đời tẻ nhạt vì người sống trong đó không còn khả năng ngạc nhiên trước những điều nhỏ bé”.
Ông nội ngừng một lát rồi nói tiếp: “Con thấy mình nhạt, vì con đang làm khán giả cho cuộc đời người khác trên mạng quá nhiều, mà quên mất mình phải là diễn viên chính trong những việc không tên của chính mình. Sống vui không khó, chỉ cần thêm nhìn những việc quen thuộc bằng con mắt mới hoặc thay đổi khác đi một chút điều ta thường làm. Như thay vì đi con đường ngắn nhất đến công ty, mai con thử rẽ vào một con ngõ chưa bao giờ vào xem, biết đâu lại phát hiện ra gì hay hay”.
Cậu gật gù: “Có lẽ khi chúng ta ngừng tò mò, thế giới sẽ mất đi màu sắc”.
Ông nhìn sâu vào cậu, nói thật chậm như để cậu ngấm: “Đừng đợi đến khi có biến cố mới thấy đời quý giá. Hãy sống như một đứa trẻ, cứ thấy cái gì lạ là dừng lại ngắm, thấy cái gì hay là tò mò hỏi. Một người biết tự tạo niềm vui từ việc ngắm hoa nở cho đến khi thử làm điều chưa từng làm, kể cả nấu ăn, hay làm bánh, người đó không bao giờ biết định nghĩa của từ “tẻ nhạt” là gì đâu”.
Đúng lúc đó, vợ cậu thò đầu ra quát “Nhạt cái gì, ông mặn lắm để gái theo à, mà hôm nay rảnh quá cơ, đi mua cho tôi ít nem về rán đi, chiều cho ăn tươi nhé”.
Đọc bài gốc tại đây.