"Chẳng tiếc đâu" - Kiều Minh Tuấn nói khi anh từng là diễn viên chính trong nhiều phim trăm tỉ, được khán giả yêu mến nhưng lại vắng bóng trong hai năm điện ảnh khởi sắc vừa qua.
Nhân thành công của Con kể ba nghe - bộ phim được giới điện ảnh và truyền thông khen ngợi, nhiều khán giả đồng cảm, Tuổi Trẻ trò chuyện với diễn viên chính Kiều Minh Tuấn. Vai ông Thái của anh được một số nhà làm phim nhận xét có thể coi là "vai để đời", vai diễn tốt nhất từ trước đến nay của anh.
Cảnh phim câm lặng
* Phim Con kể ba nghe có cảnh "chồng văn bản" khi ông Thái trong tạo hình chú hề, khóc trong câm lặng vì cái chết của vợ. Cảm xúc của anh ở cảnh đó ra sao?
- Đường dây của cảnh đó là ông Thái đang chuẩn bị diễn, chỉ cần quay lại là cười với khán giả liền. Nhưng vừa cười lên thì ông chết đứng. Khi người ta chết trân nhưng các cơ vẫn giữ nguyên. Cơ mặt ông Thái "chết trân" ở một nụ cười khi ông đi tới ôm lấy người vợ đang nằm chết.
Khi diễn cảnh đó, miệng tôi lúc nào cũng căng, chỉ cần nhả xuống một chút là mất nụ cười đó. Dù cười nhưng ánh mắt đau khổ, hoang mang, mất hết tất cả. Ở đó có rất nhiều khán giả nhưng dường như không ai đồng cảm được với ông nỗi đau mất vợ. Và đúng lúc đó, ông Thái thấy con trai Minh cũng đang chứng kiến cảnh đó. Ông chơi vơi, không phản xạ nổi khi thấy con chạy đi.
Sau cảnh diễn đó, tâm trạng tôi khá ám ảnh. Cảnh đó thể hiện hai mặt cuộc đời của người nghệ sĩ. Có nghệ sĩ hài dù hôm nay là ngày mất của người thân nhưng ra sân khấu vẫn phải chọc cười khán giả. Diễn xong ra sau cánh gà khi đó họ mới khóc. Khuôn mặt ông Thái lúc đó thể hiện nỗi chịu đựng của người nghệ sĩ vào khoảnh khắc đó.
* Anh liên tưởng gì đến nỗi niềm của những diễn viên như mình ngoài đời?
- Với người khác, nếu phải đón nhận cảm xúc đó thì quá sức chịu đựng. Nếu rơi vào cảnh đó, họ sẽ chạy về với gia đình. Còn với diễn viên thì đó là sự chuyên nghiệp trong một tập thể.
Mình phải cố gắng hoàn thành buổi biểu diễn, buổi quay hình vì đằng sau mình là nguyên ê kíp, đằng trước là khán giả. Đó là sự khác biệt giữa nghề diễn viên và nghề bình thường.
"Phim hay không phải lấy thước đo là trăm tỉ"
* Hai năm qua là giai đoạn khởi sắc của điện ảnh Việt về cả doanh thu và chất lượng. Nhưng anh, người từng là diễn viên trăm tỉ trong nhiều phim, lại khá vắng bóng trong hai năm đó. Nếu khán giả tiếc cho anh, anh nghĩ sao?
- Không. Phim hay không phải lấy thước đo là trăm tỉ. Với diễn viên, với những người yêu điện ảnh lại càng không có thước đo đó. Còn để nói với khán giả của tôi, tôi sẽ luôn làm tốt nhất vai trò của mình là diễn viên.
Tôi sẽ luôn sáng tạo nhiều nhất và mỗi ngày sẽ học tập nhiều hơn để mình tiệm cận với điện ảnh một cách sâu hơn, cố gắng nhiều hơn nữa. Vì mọi người hy vọng vào tôi, tôi sẽ cố gắng.
* Còn anh, anh có tiếc gì cho con đường điện ảnh của mình khi vắng bóng trong giai đoạn điện ảnh khởi sắc đó?
- Chắc là không. Vì tôi biết mình đang ở vị trí nào, tôi biết khả năng của mình ra sao. Tôi nghĩ chắc chắn sẽ có thời điểm đạt được độ chín diễn xuất mà mình đang cố gắng nâng cấp mỗi ngày, mỗi năm.
Chẳng tiếc đâu. Tất cả những gì mình trải qua trong cuộc đời mình đều là chất xúc tác để xây dựng nên tương lai trưởng thành và
tốt đẹp hơn.
* Diễn viên vắng bóng lâu thì khán giả dễ quên nhưng xuất hiện dày quá cũng gặp phản ứng "Sao đóng hoài vậy".
- Ai cũng có quyết định của bản thân mình, đúng hay sai thì người đó biết rõ nhất họ được gì, mất gì. Còn Kiều Minh Tuấn chọn gì? Tương lai bạn sẽ biết.
* Một thị trường muốn mạnh thì phải có ngôi sao. Nhưng với danh xưng "ngôi sao điện ảnh" thì mỗi khi tôi hỏi đến, nhiều diễn viên Việt ăn khách vẫn né danh xưng này?
- Thị trường điện ảnh của Việt Nam mình khá non trẻ. Từng bộ phận đang cố gắng chạy đua để nâng cấp tay nghề, bản thân tôi cũng vậy. Nên nếu truyền thông ưu ái gọi ai đó là "ngôi sao điện ảnh" thì họ cũng rất ái ngại. Họ đều đang nâng cấp bản thân nên không dám quá tự cao để nhận danh hiệu đó.
Có lẽ trong tương lai mọi người sẽ hãnh diện nhận khi thấy doanh số và tay nghề của mình đi cùng nhau, sẽ có cả đạo diễn ngôi sao, DOP ngôi sao nữa...
Phim lịch sử không phải bệ phóng tên tuổi
* Sau thành công của Mưa đỏ, Địa đạo, Tử chiến trên không..., anh có mong muốn đóng những phim có chủ đề lịch sử, lấy cảm hứng từ những câu chuyện có thật của đất nước?
- Tôi rất muốn. Nhưng tôi không coi đó là một bệ phóng tên tuổi. Điện ảnh có trách nhiệm kể lại những câu chuyện để tri ân những người đã hy sinh cho đất nước để giành lại độc lập, để giúp bản thân mình, gia đình mình có cuộc sống tốt hơn.
Dù khó tái hiện 100% được nhưng mình sẽ cố gắng hết mức có thể để các bạn trẻ xem phim hiểu hơn và biết ơn những người đi trước.
Khi đi game show 2 ngày 1 đêm, chúng tôi đã đến những địa danh lịch sử, nơi xảy ra những trận chiến lớn, mang tính quyết định. Chúng tôi gặp những chứng nhân lịch sử. Có một bác đã nắm tay tôi nói: "Hòa bình khó kiếm lắm con ơi, phải cố giữ được, đừng để mất đi".
Nhiệm vụ của chúng tôi khi đi game show là để khán giả thấy được những chuyện như vậy, mình thấy biết ơn và may mắn vì các cô, các chú, các bác vẫn còn sức kể lại cho mình nghe.
Vai diễn để đời của Kiều Minh Tuấn
Trong Con kể ba nghe, Kiều Minh Tuấn có nhiều khoảnh khắc độc diễn ấn tượng, tập trung vào gương mặt và ánh mắt, thể hiện sự tập trung tối đa với vai diễn. Các cảnh này lột tả nhân vật mà không cần lời nói.
Ông Thái chôn chặt nỗi buồn khiến nó đốt cháy mình từ bên trong, bởi ông cũng là "sản phẩm" của sự giáo dục hà khắc, ngăn cản người đàn ông lắng nghe mọi người và lắng nghe mình.
Khi ông Thái khóc rưng rức như một đứa trẻ ở cuối phim, nhiều khán giả xúc động khi trước đó là cảnh một người cha khác động viên con gái nhỏ của mình. Có lẽ ông Thái là một người con chưa từng được động viên như vậy.
Đọc bài gốc tại đây.