Bóng bàn không còn của riêng Trung Quốc

04/05 11:00
 

Chỉ cần vắng mặt ngôi sao số 1 thế giới, đội bóng bàn nam Trung Quốc lập tức sụp đổ. Đó là sự thật cay đắng mà vài năm trước chẳng người hâm mộ bóng bàn nào có thể ngờ tới.

Sáng 3-5 (giờ VN), tuyển bóng bàn nam Trung Quốc nhận thất bại gây sốc với tỉ số 1-3 trước Hàn Quốc, trong khuôn khổ Giải vô địch bóng bàn đồng đội thế giới 2026.

Một thời thống trị

Giải vô địch bóng bàn thế giới được tổ chức theo dạng xen kẽ: các nội dung đơn và đôi vào năm lẻ, còn năm chẵn sẽ tổ chức hai nội dung đồng đội. Ở các nội dung đơn và đôi, bất ngờ đôi lúc có thể xuất hiện. Nhưng ở nhóm nội dung đồng đội, Trung Quốc luôn thống trị tuyệt đối.

Bước vào một trận đấu đồng đội, các đội Đức, Thụy Điển, Nhật Bản hay Hàn Quốc thi thoảng có thể thắng Trung Quốc ở cuộc so tài của các tay vợt "nhất đẳng" hay "nhị đẳng". Nhưng sự thật là cả những tay vợt hạng 5, hạng 6 của Trung Quốc cũng ngang tài với nhóm "nhất đẳng, nhị đẳng" của các nước khác. Một tay vợt ngôi sao có thể bất ngờ sa sút, nhưng một nhóm các tay vợt hàng đầu thì không thể. Vì vậy, Trung Quốc luôn là ông vua tuyệt đối của các nội dung đồng đội.

Tính từ năm 1995 đến nay, đội nam Trung Quốc đã vô địch 13/14 giải đấu được tổ chức với vỏn vẹn duy nhất một lần họ bị Thụy Điển phế truất là vào tận năm 2000.

Bất ngờ làm sao có thể xảy ra được khi nhiều thời điểm cả 4 vị trí đứng đầu bảng xếp hạng đơn nam thế giới đều là người Trung Quốc. Và nếu kéo đến top 20 thế giới, số lượng người Trung Quốc thường chiếm 7 - 8 vị trí. Một đội bóng bàn dự giải thế giới thường bao gồm 5 tay vợt. Kể cả khi 1 - 2 người trong số đó chấn thương, Trung Quốc vẫn dễ dàng thắng 3-0 mọi đối thủ trên thế giới.

  • Hàn Quốc thắng sốc Trung Quốc ở Giải vô địch bóng bàn thế giớiĐỌC NGAY

Nỗi lo vắng lực lượng kế thừa

Nhưng đó là vào những năm tháng hoàng kim. Trong khoảng 2 năm trở lại đây, bóng bàn Trung Quốc đã bị "pha loãng" đi đáng kể. Bảng xếp hạng tháng 5 của Liên đoàn Bóng bàn thế giới (ITTF) ghi nhận một cột mốc lịch sử khi chỉ còn vỏn vẹn 1 tay vợt Trung Quốc trong top 5 đơn nam thế giới. Đó là Wang Chuqin (Vương Sở Khâm) - người ngự trị ở vị trí số 1.

Trong khi đó Lin Shidong (Lâm Thi Đống) rớt xuống vị trí thứ 6, và Trung Quốc không còn đại diện nào khác trong top 10 đơn nam thế giới. Để so sánh, bảng xếp hạng bóng bàn đơn nam cuối năm 2020 ghi nhận đến 5 tay vợt Trung Quốc trong top 10, và thậm chí cả 4 vị trí dẫn đầu đều thuộc về họ. Còn vào lúc này, Trung Quốc đang cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sức ép từ các nền bóng bàn hùng mạnh khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan hay Pháp, Đức, Thụy Điển.

Ở trận thua Hàn Quốc, Wang Chuqin vắng mặt, và Trung Quốc lập tức sụp đổ. Người hâm mộ bóng bàn đại lục có thể an ủi rằng thất bại này là do họ thiếu vắng ngôi sao số 1. Nhưng ở phía ngược lại, Hàn Quốc cũng cất ngôi sao số 1 Jang Woo Jin (hạng 9 thế giới) ở trận này.

Do giai đoạn vòng bảng không quá quan trọng, các đội mạnh đều đang dưỡng sức cho các ngôi sao và tạo cơ hội cọ xát cho nhóm "nhị đẳng, tam đẳng..." của mình. Trận thua Hàn Quốc cho thấy trừ Wang Chuqin, các tay vợt còn lại của Trung Quốc đang có phong độ kém thế nào.

Zhou Qihao (Chu Khải Hào, xếp hạng 20 thế giới) đã thua tâm phục khẩu phục khi đụng độ đối thủ ngang hạng là An Jae Hyun (hạng 22 thế giới) phía Hàn Quốc. Và Oh Jun Sung, ngôi sao 19 tuổi của Hàn Quốc, quật ngã cả Lin Shidong lẫn Liang Jingkun (Lương Tĩnh Côn).

Màn tỏa sáng của Oh Jun Sung tạo nên một mối đe dọa đáng sợ với bóng bàn Trung Quốc. Đó là dường như những ngôi sao trẻ từ các nền bóng bàn khác lại đang tiến bộ nhanh hơn những tay vợt cùng tuổi của đại lục.

Thật vậy tốp đầu bóng bàn thế giới lúc này hầu hết là các tay vợt trẻ trên dưới 20 tuổi từ Nhật Bản (Harimoto, Matsushima), Thụy Điển (Moregard), Pháp (Lebrun). Trong khi đó, Trung Quốc chỉ còn một Wang Chuqin chèo chống ở tuổi 25. Điều gì sẽ xảy ra sau 3 - 4 năm nữa, nếu Wang Chuqin không có người kế tục xứng đáng?

Đọc bài gốc tại đây.