Có một hiểu lầm rất phổ biến trong tình yêu là càng yêu nhiều thì càng phải chịu đựng nhiều, nhẫn nhịn nhiều.
Có một hiểu lầm rất phổ biến trong tình yêu là càng yêu nhiều thì càng phải chịu đựng nhiều, nhẫn nhịn nhiều. Người ta thường gọi đó là sự hy sinh. Ban đầu, mọi thứ diễn ra rất tự nhiên. Bạn thích một người nên muốn chiều theo sở thích của họ. Họ thích ăn món gì, bạn cũng tập ăn món đó. Họ muốn đi đâu, bạn sẵn sàng đi cùng. Họ buồn, bạn lo lắng. Họ vui, bạn vui theo. Yêu thương vốn dĩ là sự đồng cảm.
Nhưng có một ranh giới rất mong manh giữa đồng cảm và sống thay cảm xúc của người khác. Nhiều người bước qua ranh giới ấy mà không hề nhận ra.
Có một cô gái làm trong ngành truyền thông, yêu một người đàn ông rất giỏi giang và nhiều tham vọng. Anh luôn bận rộn, luôn có những kế hoạch lớn lao. Ban đầu, cô ngưỡng mộ điều đó. Sau này, cô bắt đầu điều chỉnh toàn bộ cuộc sống của mình để phù hợp với nhịp sống của anh. Anh thích cô dịu dàng hơn, cô bớt nói đi những điều mình nghĩ. Anh không thích cô đi chụp ảnh cuối tuần vì cho rằng đó là thú vui phù phiếm, cô dần từ bỏ những chuyến đi mà trước đây mình từng háo hức. Anh muốn tập trung cho sự nghiệp nên thường xuyên hủy hẹn, cô tự nhủ phải cảm thông. Năm này qua năm khác, cô luôn tự hỏi: “Anh ấy có vui không?”, “Anh ấy có hài lòng không?”, “Anh ấy có cần gì ở mình không?”
Cho đến một ngày, một người bạn hỏi: “Còn cậu thì sao? Cậu muốn gì?” Cô im lặng rất lâu. Cô thực sự không biết câu trả lời.
Đó có lẽ là bi kịch lớn nhất của nhiều mối quan hệ khi ai đó đánh mất khả năng nhận ra tiếng nói của chính mình.
Nhưng điều trớ trêu là khi bạn liên tục bỏ quên cảm xúc của bản thân, người tổn thương đầu tiên chính là bạn. Và rồi chính mối quan hệ cũng dần trở nên ngột ngạt. Trưởng thành trong tình yêu không đo bằng việc bạn chịu đựng được bao nhiêu giông bão, mà ở chỗ bạn biết đâu là giới hạn để bao dung và đâu là thời điểm phải lên tiếng.
Nếu một ngày bạn nhận ra mình thuộc lòng mọi cảm xúc của người khác nhưng lại không thể gọi tên cảm xúc của chính mình thì đó một sự mất mát lớn trên hành trình của yêu thương.
Đọc bài gốc tại đây.