Chạy đúng nhịp

13/01 12:30
 

Thời đại này sống chậm nghe có vẻ hay, nhưng sống nhanh mới là thói quen thời thượng.

Thời đại này sống chậm nghe có vẻ hay, nhưng sống nhanh mới là thói quen thời thượng. Người ta nói nhanh, ăn nhanh, làm nhanh, yêu nhanh, chán cũng nhanh.

Tin nhắn phải trả lời liền, đồ ăn phải tới trong 30 phút, cảm xúc thì nếu không gọi tên được ngay lập tức coi như không tồn tại. Chậm một nhịp là thấy mình tụt hậu, lạc sóng, như đang đứng bên lề một con đường mà ai cũng phóng qua rất vội.

Sáng ra, ăn vội vàng rồi lấy cà phê mang đi. Trưa, gọi cơm hộp. Tối, kêu đồ ship. Vừa ăn vừa trả lời mail, vừa nghe podcast, vừa lướt tin mạng. Miệng nhai nhưng đầu thì chạy, nảy số. Cái nhanh làm ta tiết kiệm thời gian, cho cảm giác mình kiểm soát được cuộc sống. Trong nhiều việc, nhanh là lợi thế, từ cứu người, đến lúc ra quyết định lúc nguy cấp, nắm bắt cơ hội khi nó vừa lóe lên.

Nhưng nhanh cũng có mặt trái. Ăn nhanh đến nỗi chẳng biết món mình vừa ăn ngon hay không. Nói nhanh thì trôi chảy, nhưng đôi khi lời nhanh hơn não, để lại hậu quả nhỡn tiền. Làm nhanh thì xong việc, nhưng dễ sai, dễ mệt. Có những mối quan hệ đến rất nhanh, thân rất nhanh, hứa rất nhanh, rồi rạn nứt cũng nhanh không kém. Nhanh đến mức chưa kịp hiểu nhau đã rời xa nhau.

Người ta hay khuyên nhau sống chậm. Nghe như một liều thuốc quý cho thời đại tốc độ. Sống chậm, ăn chậm, đi chậm, nghĩ chậm, yêu chậm. Nhưng chậm không phải lúc nào cũng hay. Chậm trong một thế giới đang chạy khiến ta cảm thấy lạc lõng. Khi người khác đã quyết xong, mình còn đang cân nhắc. Khi cơ hội đi qua rất nhanh, mình còn mải đắn đo. Chậm đôi khi biến thành trì hoãn, thành đứng yên quá lâu.

Ai đó bảo tốt nhất là trung đạo, tốc độ trung bình, không nhanh không chậm. Nghe thì hợp lý, giống như mọi lời khuyên an toàn khác. Nhưng đời sống không phải đường thẳng để ai cũng đi cùng một nhịp. Có người sinh ra hợp với tốc độ cao; họ nghĩ nhanh, làm nhanh, nghỉ cũng nhanh. Ngồi yên lâu là bứt rứt, khó chịu. Có người lại cần chậm để chắc, nói chậm một chút thì chuẩn, yêu chậm một chút thì bền.

Thực ra, không có một tốc độ nào đúng cho tất cả. Nhanh không xấu, chậm cũng không chắc là tốt. Có cái nhanh cứu mình, có cái nhanh làm hỏng mình. Có cái chậm nuôi dưỡng mình, có cái chậm làm mình lỡ mất. Vấn đề không nằm ở tốc độ, mà ở việc mình có đang chạy đúng nhịp của mình hay không.

Có lẽ, sống không phải là chọn nhanh hay chậm, mà là biết lúc nào nên nhanh, lúc nào nên chậm, và quan trọng hơn là biết tốc độ nào khiến mình không phải cố quá. Tốc độ nào khiến bạn làm xong việc mà vẫn cảm thấy thoải mái, yêu mà không quá mệt và sống không cảm thấy áp lực đang đè lên đầu mình, thì tốc độ đó đúng với bạn. Đơn giản vậy thôi.

Đọc bài gốc tại đây.