Một du khách bị “chặt chém” 200.000 đồng tiền gửi xe ở biển Sầm Sơn , cơ quan công an đã vào cuộc xác minh.
Một du khách bị “chặt chém” 200.000 đồng tiền gửi xe ở biển Sầm Sơn, cơ quan công an đã vào cuộc xác minh.
Thêm một vụ điển hình của tư duy làm ăn chụp giật, thứ đang trực tiếp phá hoại hình ảnh du lịch Việt Nam.
Sự việc xảy ra ngay dịp khai mạc mùa du lịch, thời điểm đáng lẽ phải thể hiện bộ mặt văn minh, thân thiện nhất của địa phương. Thế nhưng, chỉ một hành vi “chặt chém” đã đủ để phủ bóng lên mọi nỗ lực quảng bá.
Không thể coi đây là “con sâu làm rầu nồi canh” để rồi xoa dịu dư luận.
Bởi thực tế, tình trạng thu giá vô tội vạ, ép giá du khách không phải cá biệt. Nó lặp đi lặp lại mỗi mùa cao điểm, ở không ít địa phương.
Vấn đề nằm ở chỗ, kỷ cương quản lý có lúc bị buông lỏng, chế tài chưa đủ sức răn đe, và quan trọng hơn là ý thức kinh doanh thiếu bền vững.
Du lịch không phải là cuộc “đánh quả”.
Một du khách bị lừa là mất một khách, nhưng câu chuyện tiêu cực lan truyền có thể khiến hàng nghìn người quay lưng.
Thiệt hại không dừng ở một bãi giữ xe, mà lan sang cả hệ sinh thái dịch vụ, khách sạn, nhà hàng, vận tải.
Uy tín một điểm đến có thể mất nhiều năm gây dựng, nhưng chỉ cần vài vụ “chặt chém” là sụp đổ.
Việc cơ quan chức năng nhanh chóng vào cuộc là cần thiết, nhưng chưa đủ.
Điều người dân và du khách cần là mọi dịch vụ phải niêm yết giá, minh bạch và chịu giám sát. Ai vi phạm phải bị xử lý nghiêm, công khai, không chỉ để răn đe mà còn để khôi phục niềm tin.
Ở chiều ngược lại, du khách ngày nay không còn là bên yếu thế.
Điện thoại thông minh trở thành “công cụ giám sát xã hội” hiệu quả. Nhưng việc ghi hình, phản ánh cũng cần trung thực, có trách nhiệm, tránh biến mạng xã hội thành nơi lan truyền thông tin sai lệch.
Bài toán lớn hơn đặt ra cho các địa phương là quản trị điểm đến. Không thể để mỗi mùa du lịch lại “ra quân chấn chỉnh”, rồi đâu lại vào đó.
Cần một cơ chế kiểm soát thường xuyên, từ cấp phép bãi giữ xe, quản lý giá dịch vụ đến đường dây nóng phản ứng nhanh.
Du lịch là ngành kinh tế tổng hợp, nhưng cũng là ngành của niềm tin, mất niềm tin là mất tất cả.
Thu tiền gửi xe 200.000 đồng có thể mang lại lợi ích tức thời cho một cá nhân, nhưng cái giá phải trả là hình ảnh của cả một điểm đến.
Giữ được du khách không khó, giữ được sự tử tế trong kinh doanh mới là điều quyết định.
Nếu các lực lượng chức năng không dẹp được nạn “chặt chém”, thì chính nó sẽ chặn đường phát triển du lịch của địa phương.
Đọc bài gốc tại đây.