Chỉ số hy vọng

05/01 12:30
 

Đầu năm mới, khi bóc những tờ lịch đầu tiên thơm mùi mực in, anh tự hỏi một câu rất cũ nhưng năm nào cũng mới: “Năm mới có hanh thông, thành đạt hơn năm cũ không?” nhưng trước đó, anh phải biết rõ anh đang cầu mong điều gì.

Đầu năm mới, khi bóc những tờ lịch đầu tiên thơm mùi mực in, anh tự hỏi một câu rất cũ nhưng năm nào cũng mới: “Năm mới có hanh thông, thành đạt hơn năm cũ không?” nhưng trước đó, anh phải biết rõ anh đang cầu mong điều gì.

Năm mới bao giờ cũng mang theo những ước vọng mới. Có người mong thăng quan tiến chức, có người mong lấy được vợ, giàu nghèo gì cũng được miễn là hợp nhau, có vị mong con cái thi đỗ, trưởng thành nhanh, lại có ông chỉ mong năm mới sao đỡ đau xương cốt hơn… Bên cạnh những ước vọng lớn còn có những mong mỏi giản dị như sáng dậy thấy khỏe khoắn, ngày đi làm bình yên và tối về nhà có người chờ cơm, hoặc đơn giản là năm nay đừng có thêm những cái hóa đơn bất ngờ. Chẳng ước vọng hay mong mỏi nào giống nhau nhưng không ai là không hy vọng.

Hy vọng giống như chiếc áo khoác choàng lên người trong ngày gió lạnh, không đủ để chống chọi bão tố, nhưng đủ để ta bước ra khỏi nhà. Nó không hứa hẹn đích đến, chỉ bảo đảm một điều: Đi tiếp thì còn cơ hội. Vì thế, dù năm mới có mở ra bằng tiếng pháo hoa hay bằng tiếng chuông báo nợ, người ta vẫn tự cho mình quyền hy vọng. Quyền ấy miễn phí, không cần đăng ký, và chưa bao giờ hết hạn.

Báo chí đầu năm hay thống kê đủ thứ: Tăng trưởng, lạm phát, xu hướng. Nhưng nếu có một chỉ số không bao giờ giảm, đó là chỉ số hy vọng. Nó không hiện trên biểu đồ, không có màu sắc bắt mắt, song lại bền bỉ như mạch nước ngầm. Hy vọng cũng có khi bị trêu chọc. Ai đó cười anh: “Năm nào chả hứa, làm cái lọ, cái chai nhưng hứa thật nhiều thất hứa cũng thật nhiều”. Nhưng ngay cả lời hứa bỏ dở ấy cũng là bằng chứng rằng hy vọng từng ghé qua. Nó không trách móc khi ta thất hứa. Nó chỉ quay lại, lặng lẽ, vào đầu năm sau, để hỏi lại: “Giờ thì sao đây?”.

Hy vọng không làm thay ta, nhưng nó cho ta lý do để bắt đầu. Nó biến những việc thường nhật thành những bước đi có định hướng. Không cần lớn lao, chỉ cần bền bỉ. Ta không nhìn thấy hết con đường, nhưng thấy đủ để bước. Mỗi người một ước vọng, mỗi người một nhịp đi. Có người chạy nhanh, có người đi chậm, có người vừa đi vừa thở dài. Nhưng không ai đứng yên hoàn toàn, vì đứng yên là điều khó nhất khi trong tay vẫn còn một chút hy vọng.

Và nếu phải gửi lời chúc đầu năm, thì chỉ mong hy vọng của mỗi người đủ bền để không bỏ cuộc quá sớm, đủ tỉnh táo để không hứa quá nhiều, và đủ hài hước để mỉm cười khi mọi thứ chưa kịp như ý.

Đọc bài gốc tại đây.