Vĩnh Long đề xuất tăng mức hỗ trợ trẻ mầm non là con công nhân lên 300.000 đồng/tháng.
Vĩnh Long đề xuất tăng mức hỗ trợ trẻ mầm non là con công nhân lên 300.000 đồng/tháng.
Liên đoàn Lao động tỉnh Vĩnh Long vừa tổ chức hội nghị phản biện xã hội đối với dự thảo Nghị quyết quy định mức hỗ trợ đối với trẻ em mầm non là con công nhân, người lao động làm việc tại khu công nghiệp; giáo viên mầm non làm việc tại cơ sở giáo dục mầm non dân lập, tư thục nơi có khu công nghiệp trên địa bàn tỉnh.
Đáng chú ý là hội nghị đã thống nhất đề xuất tăng mức hỗ trợ đối với trẻ mầm non là con công nhân từ 160.000 đồng/tháng lên 300.000 đồng/tháng; đồng thời nâng mức hỗ trợ đối với giáo viên mầm non từ 800.000 đồng/tháng lên 1,2 triệu đồng/tháng nhằm góp phần đảm bảo đời sống.
Thực tế thì không chỉ Vĩnh Long, mà nhiều địa phương có khu công nghiệp lớn như TP.HCM, Tây Ninh, Đà Nẵng… đều đã ban hành chính sách hỗ trợ trẻ mầm non là con công nhân và giáo viên tại các cơ sở tư thục.
Tuy nhiên, mức hỗ trợ phổ biến hiện nay của các địa phương này vẫn chỉ dao động từ 160.000 đến 240.000 đồng/trẻ/tháng và khoảng 800.000 đến 1 triệu đồng/tháng đối với giáo viên.
Trong khi đó, chi phí gửi trẻ tại các khu vực tập trung đông công nhân thường ở mức 1 đến 2 triệu đồng/tháng, chưa kể tiền ăn và các khoản phát sinh khác.
Đặt trong bối cảnh đó, đề xuất tăng mức hỗ trợ lên 300.000 đồng/tháng tại Vĩnh Long trước hết cần được ghi nhận và đánh giá cao. Đây là một bước nhích lên so với mặt bằng chung, thể hiện sự lắng nghe và chủ động điều chỉnh chính sách theo thực tế đời sống người lao động.
Tuy vậy, vấn đề quan tâm lớn nhất với nhiều gia đình công nhân có con nhỏ không nằm nhiều ở việc mức hỗ trợ tăng thêm 100.000 hay 200.000 đồng mỗi tháng, mà ở chỗ, họ có thể tìm được nơi gửi con an toàn, được nuôi dạy tốt và đủ yên tâm để đi làm hay không.
Thực tế hiện nay cho thấy, tại nhiều khu công nghiệp, hệ thống trường mầm non công lập còn thiếu, các cơ sở tư thục nhỏ lẻ chiếm phần lớn, chất lượng không đồng đều.
Phần lớn công nhân phải chấp nhận gửi con ở những nơi điều kiện còn hạn chế, hoặc phải chi trả mức phí cao hơn khả năng.
Trong hoàn cảnh đó, một khoản hỗ trợ vài trăm nghìn đồng hàng tháng là cần thiết, giúp giảm bớt phần nào gánh nặng, nhưng chưa đủ để giải quyết gốc rễ vấn đề, không thể thay thế cho một hệ thống chăm sóc trẻ đủ chuẩn, đủ chỗ và đủ tin cậy.
Với chính quyền các địa phương và cả các doanh nghiệp, việc tạo dựng một hệ thống chăm sóc trẻ đủ chuẩn, đủ chỗ và đủ tin cậy cho con công nhân cũng là một phần của chiến lược thu hút và giữ chân lao động.
Một địa phương có hệ thống mầm non tốt, chi phí phù hợp, người lao động có thể yên tâm gửi con, sẽ có lợi thế rất rõ trong việc ổn định nguồn nhân lực.
Ngược lại, nếu công nhân phải tự xoay xở với nỗi lo con cái, từ tìm chỗ gửi, lo chi phí đến nỗi lo an toàn, thì việc dịch chuyển sang nơi khác có điều kiện tốt hơn là điều dễ hiểu.
Trong bối cảnh thị trường lao động đang chuyển từ “người tìm việc” sang “việc tìm người”, những yếu tố như nhà ở, trường học, dịch vụ chăm sóc trẻ… ngày càng trở thành yếu tố quyết định.
Doanh nghiệp có thể tăng lương để thu hút lao động, nhưng nếu địa phương không tạo được điều kiện sống ổn định, thì rất khó giữ chân họ lâu dài.
Chỉ khi giải được những bài toán này, chính sách hỗ trợ con công nhân mới thực sự có ý nghĩa lớn và toàn diện.
Đọc bài gốc tại đây.