Dù mới theo dõi mảng nông nghiệp , nhưng tôi cũng đã chứng kiến không ít vui buồn cùng người nông dân: từ dịch bệnh, tin đồn thất thiệt đến...
Dù mới theo dõi mảng nông nghiệp, nhưng tôi cũng đã chứng kiến không ít vui buồn cùng người nông dân: từ dịch bệnh, tin đồn thất thiệt đến những tín hiệu tích cực của xuất khẩu. Mỗi chuyến đi, mỗi cuộc gặp giúp tôi hiểu hơn giá trị của niềm tin trên từng trang viết.
Tôi bén duyên với mảng nông nghiệp chưa lâu, đó chưa phải là quãng thời gian đủ dài để nói rằng mình đã hiểu hết về ruộng đồng, chuồng trại, ao nuôi hay những biến động của thị trường nông sản. Nhưng chừng ấy thời gian cũng đủ để tôi nhận ra, viết về nông nghiệp không chỉ là ghi lại giá cả, mùa vụ, sản lượng hay những con số xuất khẩu.
Đó là hành trình đi cùng những nỗi lo rất thật của người nông dân. Là khi một ổ dịch trong chăn nuôi có thể khiến cả gia đình đứng ngồi không yên. Là khi một thông tin thất thiệt lan đi trên mạng xã hội có thể làm đảo lộn đầu ra của cả một ngành hàng. Là khi một sự việc làm lung lay niềm tin của người tiêu dùng, người làm báo càng phải tự nhắc mình giữ cây bút vững vàng hơn, thận trọng hơn và trách nhiệm hơn.
Giữa năm 2025, dịch tả lợn châu Phi bùng phát tại nhiều địa phương. Với nhiều người, đó có thể chỉ là một dòng tin về dịch bệnh trong chăn nuôi. Nhưng với người nông dân, đó là vốn liếng, công sức, là hy vọng của cả một vụ nuôi. Có những hộ chăn nuôi đứng trước nguy cơ trắng tay, vừa lo dịch bệnh lan rộng, vừa lo giá cả biến động, vừa lo không biết sau dịch sẽ tái đàn ra sao.
Khi đi vào những câu chuyện ấy, tôi mới thấy nông nghiệp không hề là lĩnh vực xa với đời sống. Một biến động nhỏ thôi cũng có thể ảnh hưởng đến bữa cơm của từng gia đình. Một đợt dịch bệnh có thể tác động đến nguồn cung thực phẩm, giá cả thị trường và sinh kế của rất nhiều lao động.
Rồi có lúc người nông dân không khốn đốn vì dịch bệnh, mà chỉ vì tin đồn. Những thông tin thất thiệt như "trứng gà giả" từng khiến không ít hộ chăn nuôi lao đao. Chỉ một cụm từ gây hoang mang được lan truyền nhanh chóng cũng đủ khiến người tiêu dùng dè dặt, còn người sản xuất thì thấp thỏm.
Tôi vẫn nhớ khi đến ghi nhận tại trại gà của gia đình ông Cấn Văn Cường (Quốc Oai, Hà Nội), ông tất tả đón tiếp và giải thích cặn kẽ với tôi về tin đồn "trứng gà giả". Người đàn ông đã ngoài 50 tuổi bất lực, thở dài vì khi tin đồn về trứng gà giả xuất hiện, người chăn nuôi chịu tác động rất rõ. Người mua e ngại, sức tiêu thụ chậm lại, giá cả giảm xuống mức thấp kỷ lục, trong khi trứng vẫn ra đều từng ngày, chi phí thức ăn, nhân công, chăm sóc đàn gà vẫn phải duy trì. Điều khiến ông Cường và nhiều hộ chăn nuôi mong mỏi nhất khi ấy là những thông tin chính xác, kịp thời để người tiêu dùng hiểu đúng, không quay lưng với sản phẩm thật của nông dân.
"Chúng tôi rất cảm ơn báo chí đã vào cuộc, phản ánh để người dân hiểu rõ hơn. Người chăn nuôi chỉ mong thông tin đúng được lan tỏa, để công sức của mình không bị ảnh hưởng bởi những tin đồn thất thiệt" - ông Cường tâm sự với tôi sau khi những bài báo được đăng tải và tin đồn "trứng gà giả" cũng được cơ quan chức năng đính chính rõ ràng.
Từ những câu chuyện như vậy, tôi hiểu hơn trách nhiệm của người làm báo khi viết về nông nghiệp, thực phẩm. Báo chí phải nhanh, nhưng không được vội vàng. Phải cảnh báo khi có vấn đề, nhưng không được làm dư luận hoang mang. Phải bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, nhưng cũng cần nhìn thấy phía sau mỗi sản phẩm là công sức của những người sản xuất chân chính.
Nhưng nông nghiệp không chỉ có những nỗi lo.
Trong chặng hành trình vừa qua, tôi cũng thấy vui khi chứng kiến nông nghiệp Việt Nam ngày càng phát triển. Những con số xuất khẩu kỷ lục, những lô vaccine thú y do người Việt nghiên cứu đã được xuất khẩu tới các thị trường nước ngoài. Đó không đơn thuần là thành tích kinh tế, mà còn là kết quả của một hành trình dài từ người nông dân, hợp tác xã, doanh nghiệp đến cơ quan quản lý. Từ hạt gạo, trái cây, thủy sản đến sản phẩm chăn nuôi, nông sản Việt Nam đang đi xa hơn, vào những thị trường khó tính hơn.
Đặc biệt, những lô gạo phát thải thấp đầu tiên được xuất khẩu đã mở ra một hướng đi nhiều hy vọng. Nông nghiệp không chỉ sản xuất nhiều hơn, mà còn phải xanh hơn, trách nhiệm hơn với môi trường và tương lai. Đó là tín hiệu để người làm báo như tôi thêm tin vào những câu chuyện tích cực phía trước.
Một năm theo dõi mảng nông nghiệp, tôi cũng có nhiều ấn tượng tốt đẹp với những người làm quản lý trong ngành. Ở các cuộc họp báo, hội nghị hay những lần trao đổi thông tin, lãnh đạo Bộ Nông nghiệp và Môi trường cho tôi cảm nhận về sự cởi mở, cầu thị và sẵn sàng chia sẻ với báo chí. Có những vấn đề chuyên ngành không dễ tiếp cận, nhưng khi được giải thích rõ, tôi có thêm chất liệu để chuyển tải đến bạn đọc một cách dễ hiểu hơn.
Tôi nhớ trong tất cả những buổi gặp gỡ, ông Phùng Đức Tiến - nguyên Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Môi trường - chưa bao giờ quên gửi lời cảm ơn các cơ quan báo chí vì luôn theo dõi, đồng hành, kịp thời thông tin về hoạt động của ngành. Với một phóng viên mới theo mảng, lời cảm ơn ấy không chỉ là sự ghi nhận, mà còn khiến tôi thấy rõ hơn vai trò cầu nối của báo chí: Đưa chính sách đến gần hơn với người dân, đồng thời phản ánh những vấn đề từ thực tiễn sản xuất trở lại với cơ quan quản lý.
Tôi biết mình vẫn là một phóng viên mới trên hành trình theo dõi nông nghiệp, còn nhiều khái niệm phải học, nhiều vùng sản xuất cần đến, nhiều câu chuyện của nông dân cần lắng nghe. Nhưng chính sự mới mẻ ấy lại khiến mỗi chuyến đi, mỗi cuộc gặp, mỗi bài viết đều trở thành một trải nghiệm đáng nhớ.
Những mùa vụ vẫn nối tiếp nhau. Có mùa vui vì được giá, có mùa nặng lòng vì dịch bệnh, thiên tai hay tin đồn thất thiệt. Còn người làm báo, nếu đủ kiên nhẫn đi cùng những mùa ấy, sẽ nhận ra phía sau mỗi trang viết không chỉ là thông tin, mà còn là niềm tin, trách nhiệm và sự đồng hành với người nông dân.
Đọc bài gốc tại đây.