Trên mạng xã hội, dễ thấy nhiều người tranh luận sôi nổi về quyền con người, về biến đổi khí hậu, hay chiến tranh ở đâu đó xa xôi nhưng...
Trên mạng xã hội, dễ thấy nhiều người tranh luận sôi nổi về quyền con người, về biến đổi khí hậu, hay chiến tranh ở đâu đó xa xôi nhưng ngoài đời, lại không nói nổi một câu tử tế với cha mẹ. Có người viết status kêu gọi “hãy yêu thương nhau”, nhưng sẵn sàng thẳng tay tát con vì làm vỡ một chiếc lọ pha lê trong nhà.
Bạn kể, có lần chứng kiến một cậu bé khoảng mười tuổi trong quán phở sáng. Bố cậu gắt gỏng vì cậu làm rơi đũa. Mẹ cậu, thay vì mắng thêm, chỉ nói nhẹ: “Không sao đâu, con lấy đôi khác nhé”. Câu nói nhỏ thôi, nhưng khiến không khí dịu xuống ngay lập tức.
Yêu thương gia đình không chỉ là những cái ôm, cái hôn, mà còn là việc biết kiềm chế, biết lắng nghe, và biết nói “xin lỗi” và “cảm ơn” một cách thành thật. Thường, ta dễ dàng tha thứ cho người lạ, nhưng lại khó bỏ qua cho người thân. Bởi với người thân, ta mặc định họ phải hiểu mình.
Hòa bình không tự nhiên mà có, nó bắt đầu từ việc ta ngừng tạo ra những “cuộc chiến” nhỏ: Giữa vợ và chồng, cha mẹ và con cái. Khi trong nhà có sự yên ấm, hẳn ngoài kia cũng an bình hơn, như hiệu ứng của “cánh bướm”.
Mẹ Teresa từng nói: “Bạn có thể làm gì để xây dựng hòa bình thế giới? Hãy về nhà và yêu thương gia đình của mình”. Một câu nói nghe tưởng đơn giản, nhưng nếu từng chứng kiến cảnh nhà ai đó cãi nhau chỉ vì bát nước chấm pha quá mặn, bạn sẽ hiểu để “về nhà và yêu thương” không dễ.
Chúng ta nói nhiều về hòa bình giữa các dân tộc, tôn giáo, quốc gia nhưng ít khi nghĩ rằng chiến tranh nhỏ nhất bắt đầu ngay trong nhà. Một lời nói thiếu kiềm chế, một cái nhíu mày, một lần nói cho hết bực bội trong lòng, thế là cuộc chiến diễn ra ngay trong bữa cơm.
Mẹ Teresa muốn nói thế giới chỉ là phiên bản phóng to của từng mái nhà nhỏ. Nếu trong gia đình ta đầy yêu thương, hiểu biết và bao dung, thì thế giới cũng sẽ dần có nhiều “mái nhà” như vậy. Còn nếu trong nhà ai cũng khăng khăng “tôi đúng, anh sai”, thì ông Trời cũng bó tay.
Nhiều người nghĩ yêu thương gia đình là chuyện nhỏ, không đủ “cao cả” để thay đổi thế giới. Nhưng thử tưởng tượng, nếu mỗi nhà đều tràn đầy tình thương, liệu có ai còn muốn cầm súng, hay viết những lời hận thù?
Thế nên, mỗi khi bạn thấy thế giới ngoài kia hỗn loạn, đừng vội phán xét. Hãy bắt đầu bằng việc nhỏ nhất, quan tâm, chăm chút và dành nhiều yêu thương hơn cho gia đình mình từ việc đơn giản nhất là ngồi ăn cùng nhau mà không nhìn vào điện thoại.
Đọc bài gốc tại đây.