Mỗi người một ngôn ngữ tạo hình khác nhau, nhưng bảy họa sĩ của 'Khoảng trời riêng' lại cùng gặp nhau ở niềm tin nghệ thuật có thể kết nối con người bằng những rung động chân thành.
Khoảng trời riêng là triển lãm nhóm giới thiệu tác phẩm của bảy họa sĩ gồm Nguyên Bút, Lê Thanh, Thảo My, Tú Quyên, Thúy Phượng, Đình Miền và Đình Hồ, diễn ra đến hết 15-7 tại Gallery 3B (36/6i Nguyễn Văn Trỗi, TP.HCM).
Từ cuộc gặp trong một chuyến giao lưu mỹ thuật năm 2025, bảy họa sĩ đến từ nhiều vùng miền, mỗi người một nghề nghiệp riêng ngoài hội họa, lại có duyên kết nối cùng nhau ở mong muốn cùng giữ lại những rung động chân thật nhất của đời sống.
Bảy khoảng trời khởi đầu từ những điều rất riêng
Giữa triển lãm, loạt tranh sơn mài của Tú Quyên khiến nhiều người dừng chân trước những hồi ức tuổi thơ đẹp đẽ một thời, nơi trẻ em tìm thấy niềm vui từ đời sống giản dị xung quanh chứ chưa bị bao quanh bởi màn hình điện thoại hay máy tính.
"Hồi bé mẹ thường chơi những trò chơi gì?" Câu hỏi mà nữ họa sĩ đặt ra tưởng chừng đơn giản nhưng mở ra cả một miền ký ức cho nhiều thế hệ.
Những trò chơi dân gian thân thuộc, khoảnh sân nhỏ dưới ánh trăng, ụ rơm trước hiên nhà... hiện ra lung linh trong sắc son và ánh vàng đặc trưng của sơn mài không chỉ gợi hoài niệm mà còn nhắc nhớ giá trị của những nét đẹp bình dị dễ bị lãng quên giữa nhịp sống hiện đại.
Cũng chọn kể những chuyện rất riêng, họa sĩ Đình Miền mang thiên nhiên vào tranh để giữ lại những khoảnh khắc khiến mình rung động. Với anh, một thân cây, một khoảng trời sau mưa hay một vạt nắng đều có đời sống riêng nếu người họa sĩ đủ kiên nhẫn đứng lại để lắng nghe.
Ở một góc khác, Thúy Phượng lại xem hội họa như một đam mê song hành với leo núi. Sau nhiều năm làm việc trong ngân hàng, vẽ cho Phượng tìm thấy sự tự do và khả năng đối thoại với chính mình.
Là mẹ của năm cô con gái, họa sĩ Thảo My yêu vẽ những đề tài về sự nồng nàn của tình yêu đôi lứa và vẻ đẹp dịu dàng nhưng đầy nội lực của người phụ nữ.
Họa sĩ Lê Thanh chọn đi tìm khoảng lặng nội tâm giữa thế giới ngổn ngang. Với chị, nghệ thuật không phải để trả lời mà để đặt ra những câu hỏi, và người xem có thể thấy mình trong đó.
Họa sĩ Nguyên Bút xem mỗi lần cầm cọ là một lần nhận thức và khám phá bản thân, nơi nét và hình trở thành ngôn ngữ của cảm xúc và tư duy.
Còn với Đình Hồ, hội họa là cách để anh hiểu thêm chính mình và cuộc sống, để kể câu chuyện của người nghệ sĩ và tạo nên sự đồng cảm giữa người với người.
Mỗi người chọn một đề tài, một chất liệu, một cách biểu đạt khác nhau, nhưng tất cả đều bắt đầu từ một "khoảng trời riêng" và tình yêu chung dành cho hội họa.
Khi nghệ thuật thành nơi tìm thấy nhau
Điều thú vị của Khoảng trời riêng là dù mỗi người theo đuổi những bút pháp và chất liệu khác nhau, bảy họa sĩ lại không quá bận tâm định danh phong cách.
Năm người chọn sơn mài, Lê Thanh vẽ sơn dầu còn Thảo My sử dụng acrylic trên toan. Có người vẽ gần với hậu ấn tượng, có người nghiêng về hậu biểu hiện, nhưng kỹ thuật chỉ là phương tiện để họ chuyển tải trọn vẹn những cảm xúc thật lòng.
Nói như họa sĩ Hồ Thị Xuân Thu, mỗi người đều có một "khoảng trời riêng" lưu giữ ký ức, giấc mơ, nỗi nhớ và những khát vọng chưa gọi thành tên. Triển lãm là dịp để bảy nghệ sĩ cùng mở cánh cửa bước vào thế giới nội tâm của mình và đối thoại với công chúng bằng hội họa.
Có lẽ vì thế, khoảng trời riêng trong triển lãm không chỉ là thế giới nội tâm của từng nghệ sĩ. Đó còn là khoảng lặng mà người xem có thể bước vào, để tìm lại một miền ký ức, một cảm xúc hay một phần rất riêng của chính mình trong những lớp sắc màu.
Một số hình ảnh tại triển lãm Khoảng trời riêng:
Đọc bài gốc tại đây.