Người ta lớn bởi vì ta cúi xuống

28/11 14:00
 

Có những ngày, anh ngồi nghĩ, không hiểu sao có những người rất cao lớn, không phải cao theo nghĩa đen, mà là kiểu họ nói gì cũng oai, làm...

Có những ngày, anh ngồi nghĩ, không hiểu sao có những người rất cao lớn, không phải cao theo nghĩa đen, mà là kiểu họ nói gì cũng oai, làm gì cũng đúng, miệng có gang, có thép. Rồi anh nhận ra: Họ cao lên không phải vì họ cao, mà vì anh hay cúi xuống.

Cúi xuống trong lời nói: “Dạ vâng, anh nói gì cũng đúng”. Cúi xuống trong suy nghĩ: “Chắc mình kém thật nên mới bị xem thường”. Cúi xuống trong hành vi: “Thôi để người ta làm đi, mình đứng nép vào cho an toàn”. Thế là, người ta ung dung cao thêm vài chục phân, còn mình thì nhỏ xíu lại”.

Hồi nhỏ, mẹ anh hay dặn: “Con phải khiêm tốn”. Nhưng mẹ quên dặn phần tiếp theo: “Khiêm tốn thì được, đừng khiêm tốn quá mức rồi thành tự ti”.

Tự mình làm mờ giá trị của mình, rồi lại thắc mắc sao ai cũng coi mình bình thường quá. Anh từng có một người bạn làm việc rất giỏi. Nhưng mỗi lần họp là bạn ấy nói bằng giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm, thế là ý kiến của bạn bị gió thổi bay. Trong khi đó, cậu đồng nghiệp bên cạnh nói một câu với giọng sang sảng, trầm bổng, khiến ai cũng phải chú ý.

Anh bảo bạn: “Không phải cậu kia giỏi hơn đâu, chỉ là bạn cứ vừa nói vừa run theo kiểu không tự tin lắm”.

Tự ti có sức mạnh lạ lắm, có thể biến ta, một người có giá trị thành một phiên bản thu nhỏ của chính mình. Chỉ vì ta nghĩ người ta “hơn”, nên họ thành “hơn” thật. Chỉ vì ta nhường, nên họ tưởng ta không có. Chỉ vì ta im lặng, nên họ tưởng ta không biết. Nhiều khi, người ta không lớn lên, mà ta tự thu nhỏ đi. Vậy nên, hãy thử đứng thẳng lưng lại, nói một câu rõ ràng, đi từng bước chắc nịch. Không phải để hơn ai, mà để nhắc chính mình rằng, ta không thấp như ta nghĩ.

Tự tin không làm ta kiêu, nó chỉ trả ta về đúng kích cỡ thật sự của mình. Còn nếu ai đó trông có vẻ “to lớn” quá mức, hãy cứ bình tĩnh. Biết đâu họ chỉ cao lên nhờ… cái cúi đầu của bạn.

Lão họa sĩ già bữa nay ngồi nhậu với anh, bảo: “Tại sao có những người đâu có tệ, có dở mà cứ tự biến mình thành bàn ghế cho người khác ngồi. Cứ tự ti vài lần, lâu dần thành thui chột hết cả. Mà đời thì chỉ sống có một lần. Mà tôi thấy cậu cũng tự ti lắm, ra quán nhậu mà cứ theo tôi gọi món. Nay cậu thử gọi món khác đi nhé. Mà tôi nghe quán này mới có món sườn hầm nhừ, hay là thử cái nhỉ?”.

Đọc bài gốc tại đây.