Sống đơn giản

18/06 09:58
 

Cậu sống đơn giản và dễ chịu, hay cười bảo: “Nếu có kiếp sau chắc không lấy vợ nữa, lấy vợ mệt lắm”. Rồi lại cười như thể đó chỉ...

Cậu sống đơn giản và dễ chịu, hay cười bảo: “Nếu có kiếp sau chắc không lấy vợ nữa, lấy vợ mệt lắm”. Rồi lại cười như thể đó chỉ là một câu đùa đã kể quá nhiều lần.

Nhiều khi ngủ dậy, cậu vẫn có cảm giác mình đang sống một mình. Ngày còn yêu nhau, cả hai từng thề thốt đủ điều, từng nói người này là nguồn sống của người kia. Nhưng hôn nhân đi qua vài năm, có lẽ cả hai đều nhận ra con người không thể sống bằng những lời hứa. Cái gọi là “nguồn sống” ngày xưa dần trở thành một người đồng hành quen thuộc. Muốn tìm một nguồn sống khác chăng? Có thể. Chỉ là đến tuổi này người ta hiểu rằng mọi cuộc kiếm tìm rồi cũng quay về với chính mình.

Cậu có vợ và hai con đang tuổi phổ thông. Vợ chồng sống với nhau như hai người bạn lâu năm. Cậu vẫn nhớ mua thuốc khi vợ ốm, vẫn chạy ra dắt xe mỗi khi vợ đi làm về. Chỉ có điều chuyện sinh hoạt vợ chồng thì thưa dần theo năm tháng. Cậu bảo vợ sức khỏe yếu, không còn thiết tha. Còn cậu, từ một người từng đầy ham muốn, đến tuổi U50 cũng thấy có hay không có, đều được. Con người lạ lắm, thứ gì thiếu mãi rồi cũng quen.

Anh hỏi cậu có bao giờ tính chuyện cặp bồ bên ngoài không. Cậu khoe hồi trẻ đào hoa lắm, có bao cô gái đẹp theo đuổi, thậm chí nhiều cô có chồng vẫn muốn bỏ để đến với cậu. Vậy mà cuối cùng cậu lại chọn một người phụ nữ nhan sắc bình thường để làm vợ. Và rồi, cậu đọc nhiều sách Phật. Không phải để thành người giác ngộ, chỉ là dần hiểu rằng mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Thế là cậu thôi gieo những hạt giống mà biết trước sẽ phải trả giá.

Giờ đây, niềm vui của cậu sau giờ làm chỉ là một điếu thuốc, một chén trà và khoảng thời gian ngồi yên với chính mình. Cậu bảo khi lòng đủ tĩnh thì ngoại cảnh không còn khuấy động được bao nhiêu nữa. Tâm có an thì sóng gió mới không làm suy xuyển. Anh hỏi đùa cậu có ăn chay trường không, cậu lắc đầu. Tuần nào cậu vẫn nhậu với bạn bè vài bữa. “Mấy cái đó chỉ là hình tướng thôi”.

Nghe cậu nói, anh chợt nghĩ có lẽ sự trưởng thành không phải là trở thành một con người khác. Nó là lúc người ta thôi chạy theo những thứ từng khiến mình xao động, thôi cố chứng minh điều gì với cuộc đời và chấp nhận sống bình thản với những gì đang có.

Đọc bài gốc tại đây.