Có một giai đoạn trong đời, bạn sẽ gặp một kiểu người chỉ cần mở miệng là đủ khiến bạn muốn đăng xuất khỏi cuộc đời vài phút. Những câu...
Có một giai đoạn trong đời, bạn sẽ gặp một kiểu người chỉ cần mở miệng là đủ khiến bạn muốn đăng xuất khỏi cuộc đời vài phút. Những câu nói của họ sắc như dao cạo râu: “Sao mà dở thế?”, “Người ta làm được, sao bạn lại không?”…
Lần đầu nghe, bạn buồn. Lần thứ hai, bạn khó chịu. Đến lần thứ ba, bạn bắt đầu tự hỏi: “Mình có thật sự tệ đến vậy không?”. Nhưng nếu sống đủ lâu, bạn sẽ nhận ra không phải tất cả những lời làm bạn tổn thương đều vô nghĩa. Anh làm thiết kế, những ngày đầu đi làm, anh bị sếp chê không thương tiếc. Bản thiết kế nào cũng bị sửa, có khi bị nói thẳng: “Cái này nhìn nghiệp dư quá”. Anh về nhà, mở máy lên mà chỉ muốn đóng lại ngay. Nhưng rồi anh vẫn ngồi chỉnh từng chi tiết nhỏ, học thêm từng chút một. Vài năm sau, chính anh lại là người đi duyệt thiết kế của người khác, nhưng anh nói năng nhẹ nhàng, khéo léo hơn sếp cũ rất nhiều để không làm tổn thương người khác, dù tiêu chuẩn anh đặt ra thì khắt khe không kém. Anh từng nói: “Nếu ngày đó không bị chê đau như vậy, chắc giờ mình vẫn nghĩ mình ổn”.
Chị cũng từng có một người bạn như thế, thẳng tính đến mức không ai nhờ vẫn góp ý. Chị mặc áo mới, họ nhìn từ đầu đến chân rồi bảo: “Mày mặc cái áo này chắc giai chạy mất dép.” Nghe xong chỉ muốn quay về thay đồ ngay lập tức, hoặc thay luôn… bạn. Nhưng nghĩ kỹ, trong số những lời đó, có những điều đúng, chỉ là cách nói thì không dễ nghe chút nào.
Nhưng theo thời gian, bạn bắt đầu thay đổi. Không phải vì bạn trở nên “chai lì”, mà vì bạn dần hiểu rằng lời nói của người khác không phải lúc nào cũng định nghĩa bạn. Bạn học cách tách nội dung ra khỏi cảm xúc. Cái gì đúng thì giữ lại, cái gì sai thì để gió cuốn đi.
Nhiều người đến với bạn trong cuộc đời để lại vài bài học, rồi dần dần trở nên không còn quan trọng. Không phải vì bạn ghét họ, mà vì bạn đã đi qua giai đoạn cần đến họ. Vì thế, có lẽ không cần vội đau khổ khi ai đó liên tục làm bạn tổn thương. Điều đáng làm hơn là tự hỏi: Trong những lời đó, có điều gì giúp mình nhìn rõ hơn về bản thân không? Nếu có, bạn đã “lời” rồi, còn nếu không có, cũng chả sao. Vì đến một lúc, khi bạn đủ mạnh mẽ, những lời nói ấy sẽ tự mất trọng lượng và không còn khả năng làm bạn lung lay nữa. Đến một ngày, khi nhìn lại những người đã từng khiến mình muốn “đăng xuất”, bạn sẽ thấy biết ơn hoặc đơn giản là mỉm cười lướt qua. Không phải vì họ đã thay đổi, mà vì tâm thế bạn giờ đã khác. Bạn học được cách bao dung với sự khắc nghiệt của người khác và quan trọng nhất, là học được cách dịu dàng với chính mình.
Đọc bài gốc tại đây.