Buổi sáng ở thành phố, thường có những tiếng gọi nhau dậy. “Dậy đi em ơi, muộn rồi!”, “Anh ơi, họp 8h!”, “Con ơi, trễ học!”. Những câu gọi ấy...
Buổi sáng ở thành phố, thường có những tiếng gọi nhau dậy. “Dậy đi em ơi, muộn rồi!”, “Anh ơi, họp 8h!”, “Con ơi, trễ học!”. Những câu gọi ấy bay qua ban công, chui qua cửa sổ, “gõ” vào những giấc ngủ trong chăn. Có người bật dậy như lò xo, có người ú ớ xoay người, kéo chăn trùm kín đầu, mặc cho cả thế giới gõ cửa. Nhưng trong đời sống, có những giấc ngủ không nằm trên giường.
Đó là kiểu ngủ của người đồng nghiệp luôn gật gù trước deadline, của ông sếp tin rằng “tình hình vẫn ổn” dù doanh thu tụt dốc, của anh bạn thân cứ khăng khăng mình “ổn mà” trong một mối quan hệ đang rạn nứt như tường nhà 70 năm. Họ không phải không nghe, chỉ là không muốn tỉnh. Mà đã không muốn tỉnh, thì mọi lời gọi đều trở thành tiếng ồn.
Một lần, anh đi cà phê với một người bạn làm kinh doanh. Bạn thở dài kể: “Tôi nói đối tác này bao lần rồi, thị trường đổi rồi, cách cũ không còn hiệu quả nữa. Nhưng họ cứ bảo để xem đã”. Anh hỏi: “Ông nói bao nhiêu lần rồi?” Bạn đáp: “Chắc cả trăm”. Anh bật cười: “Thế thì vấn đề không phải ở lần thứ một trăm lẻ một đâu”. Bạn ngẫm một lúc, rồi im. Cái im ấy giống như khoảnh khắc ta nhận ra mình đang gõ cửa nhầm nhà.
Có một ảo tưởng rằng chỉ cần mình nói đủ hay, đủ đúng, đủ nhiều, người khác sẽ nghe. Giống như tin, chỉ cần bật đèn đủ sáng thì người đang ngủ sẽ tự mở mắt. Nhưng thực tế, nhiều người ngủ rất sâu, không phải vì họ mệt, mà vì họ chọn như vậy. Họ chọn ở trong vùng an toàn của mình, nơi mọi thứ quen thuộc, dù có thể đang mục ruỗng dần.
Anh nhớ ở khu tập thể cũ, bác tổ trưởng dân phố, ngày nào cũng nhắc mọi người đừng đổ rác bừa bãi. Bác nói đến mức trẻ con trong khu có thể thuộc lòng. Nhưng rác vẫn bị đổ sai chỗ. Một hôm, bác lẳng lặng đặt một chậu hoa lên cái góc thường bị vứt rác. Ban đầu, có người vẫn tiện tay ném túi nylon vào đó. Nhưng vài ngày sau, hoa nở, thấy đẹp, người ta ngại. Góc rác biến mất, không phải vì lời nói thắng, mà vì hoàn cảnh đổi.
Trong các cuộc tranh luận trên mạng, người ta cũng hay cố kéo người khác về phía mình. Lập luận sắc như dao, dẫn chứng dày như báo cáo, giọng điệu đôi khi còn “có tâm” hơn cả bác sĩ kê đơn. Nhưng càng nói, đối phương càng thủ thế. Bởi vì, khi bị ép phải nghe, con người ta không nghe để hiểu, mà nghe để chống lại.
Vì thế, trưởng thành không phải là nói giỏi hơn, mà là biết khi nào nên dừng. Dừng không phải vì mình sai, mà vì hiểu rằng không phải ai cũng đang ở trạng thái sẵn sàng. Có người cần một cú sốc, có người cần một khoảng lặng, có người cần thời gian tự va vào tường. Mỗi người có một chiếc đồng hồ báo thức riêng và đáng tiếc, chúng ta không có quyền chỉnh giờ của người khác.
Đọc bài gốc tại đây.