Đêm nhạc nhớ Trịnh ở Hội An

31/03 09:15
 

Ánh Tuyết cho biết lần đầu chị gặp nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào năm 1992: 'Lúc đó anh nói giọng Ánh Tuyết thanh thoát vậy sao không hát nhạc của anh'.

Tôi bỡ ngỡ đáp lời: "Em nghĩ, xung quanh anh có nhiều giọng ca rồi!". Anh cười và nói: "Giọng của cô có màu sắc riêng, không ai giống cô. Cô phải làm album nhạc của anh!". Tôi đáp: "Dạ!" nhưng chưa có thời gian gặp lại".

Ngày nọ, anh phái nghệ sĩ guitar Bùi Thế Dũng tới nhà tôi để tập hát. Sau một hồi, anh Dũng gọi cho anh Sơn khen giọng của tôi. Hai anh em tập được sáu bài để chọn lại. Thế nhưng sau đó tôi "lặn" luôn vì trong suy nghĩ, cứ lăn tăn sợ người ta nói mình "đu" theo người nổi tiếng như Trịnh Công Sơn. 

  • Đêm nhạc Trịnh Công Sơn 'Hãy yêu nhau đi' góp hơn 850 triệu đồng giúp bà con miền Trung

  • Đội mưa cùng Trần Mạnh Tuấn, Hồng Nhung, Quang Dũng trong đêm nhạc tưởng nhớ Trịnh Công Sơn

Nhiều lần anh Sơn gọi tôi sang nhà tập bài Hãy khóc đi em vì anh rất thích tôi hát bài này. Tôi cũng ghé nhà anh ba lần nhưng thấy trong nhà đông người quá, lại ngại nên không dám vào".

Nhắc những kỷ niệm ấy, ca sĩ Ánh Tuyết chia sẻ với Tuổi Trẻ rằng chị cùng những người bạn sẽ tổ chức đêm nhạc tưởng niệm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn với chủ đề 25 năm nhớ Trịnh Công Sơn. Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đà Nẵng, Trung tâm Bảo tồn di sản văn hóa thế giới Hội An hỗ trợ thực hiện. 

Ngoài Ánh Tuyết, đêm nhạc còn có sự góp giọng của ca sĩ Đức Tuấn, Phương Thanh, Duy Hưng, Phi Thúy Hạnh...

Tôi rất quý anh Sơn và rất thích hát nhạc của anh. Lần cuối gặp anh bệnh nặng trong bệnh viện. Khi anh mất, tôi ân hận vì không làm album cho anh sớm hơn. Anh mất rồi, 10 năm sau tôi mới làm. Từ khi tôi hứa cho đến khi thực hiện hai album cho anh là 15 năm.
Ca sĩ Ánh Tuyết

Đêm nhạc như lời tri ân của nhiều thế hệ nghệ sĩ và khán giả dành cho "người viết tình ca hay nhất qua mọi thời đại", miễn phí tối 31-3 ở không gian Vườn tượng An Hội, bên cạnh dòng sông Hoài, giữa lòng phố Hội.

"Đêm nhạc giản dị nhưng phù hợp với tinh thần của một đêm trình diễn nghệ thuật. Ai đến sớm sẽ có chỗ ngồi, ai đến muộn có thể đứng. Không còn khoảng cách giữa nghệ sĩ và khán giả, bỏ qua ranh giới giữa sân khấu và đời sống, chỉ có giai điệu, lời ca và những trái tim cùng chung một nhịp đập thanh âm vị nghệ thuật" - Ánh Tuyết tâm sự.

Theo ban tổ chức, chương trình 25 năm nhớ Trịnh không đặt mục tiêu phô diễn hoành tráng hay sân khấu hóa cầu kỳ mà hướng đến không gian gần gũi, nơi âm nhạc được trở về đúng bản chất nguyên sơ của nó, kết nối con người với con người.

Người trẻ và nhạc Trịnh

Tôi vừa tham gia một đêm nhạc tưởng nhớ Trịnh kỷ niệm tròn 25 năm ông rời xa, do người trẻ yêu ông tổ chức. Gọi là đêm nhạc nhưng thực ra là buổi ngồi xuống cùng nhau, uống trà, ôm đàn và hát những bài quen thuộc của ông như Hạ trắng, Biển nhớ, Cát bụi, Một cõi đi về...

Đêm nhạc không sân khấu lớn, chẳng ánh đèn rực rỡ, chỉ là một khoảng không gian nhỏ để ngồi lại để thấy giữa vô vàn xu hướng âm nhạc hiện đại, người trẻ vẫn tìm về với Trịnh. Điều gì trong âm nhạc ấy đang chạm tới họ hôm nay?

Âm nhạc của Trịnh Công Sơn với sự sâu lắng lại tạo nên một sức hút mọi thời. Nhạc Trịnh chở chuyên những điều lớn bằng một giọng nhẹ nhàng, thư thái. Những triết lý về vô thường, về kiếp người, về sự mong manh của đời sống không được trình bày như những khái niệm, mà như những lời tự sự.

Ngày nay nhu cầu "lắng lại" trở thành một nhu cầu có thật, đặc biệt với người trẻ. Người trẻ yêu Trịnh là cách họ tìm kiếm một không gian tinh thần khác với đời sống thường ngày. Một không gian nơi cảm xúc được phép chậm lại, nơi những câu hỏi về thân phận, về tình yêu, về mất còn được đặt ra mà không cần vội có câu trả lời.

Khi đó họ không bị thúc ép phải vui, cũng không bị kéo vào sự bi lụy. Họ được ở trong một trạng thái cân bằng - điều mà không phải âm nhạc nào cũng mang lại. Nhạc Trịnh với sự dung dị và chiều sâu đã trở thành một dạng "không gian trú ẩn" tinh thần, một điểm tựa bên trong.

Tinh thần của Trịnh Công Sơn không nằm ở những câu chữ mà ở cách ông nhìn cuộc đời. Đó là một cái nhìn không cực đoan: thấy khổ đau nhưng không tuyệt vọng, thấy mất mát nhưng không oán trách. Sự trung dung đó giúp con người giữ được một trạng thái cân bằng, không bị cuốn theo những biến động bên ngoài.

Từ đây, người trẻ có thể học một cách sống - giữ cho mình một khoảng lặng giữa ồn ào, một sự mềm mại giữa những va chạm. Khi có được điều đó, họ không chỉ "nghe" Trịnh mà đang "sống" với một phần tinh thần của ông.

Tên Trịnh Công Sơn được đặt cho nhiều con đường ở các thành phố lớn không chỉ là sự ghi nhận văn hóa mà còn là một biểu tượng. Những con đường đó chỉ có ý nghĩa khi còn có những "con đường" khác trong tâm thức, nơi người ta vẫn tìm đến, vẫn đi qua, vẫn dừng lại.

Cố nhiên sẽ còn có nhiều đêm nhạc nhớ Trịnh, cả lớn lẫn nhỏ, âm nhạc của ông sẽ tiếp tục được hát lên. Đó là minh chứng cho di sản của Trịnh vẫn đang được tiếp nhận, được sống bằng sự đồng cảm vì tìm thấy được mình trong đó.

Đọc bài gốc tại đây.