Đừng xây nhà trên một cơn mưa

18/03 12:30
 

Hai thế hệ, hai nhịp sống, nhưng lại gặp nhau ở một câu hỏi: Làm sao sống cho đỡ mệt giữa một thế giới luôn biến động.

Ông nhà văn già có thói quen uống trà lúc 5 giờ sáng vì tuổi tác không cho phép ngủ thêm. Cậu kiến trúc sư trẻ thì ngược lại, 5 giờ sáng là lúc cậu vừa tắt máy tính sau một đêm “chạy deadline”. Hai thế hệ, hai nhịp sống, nhưng lại gặp nhau ở một câu hỏi: Làm sao sống cho đỡ mệt giữa một thế giới luôn biến động.

Sáng nay, cậu rủ ông ra quán cà phê muối. Vừa gặp ông, cậu đã thở dài: “Dự án của cháu vừa bị chủ đầu tư sửa gần hết, bao nhiêu công sức coi như đổ sông biển hết”. Ông nhấp ngụm trà, chậm rãi: “Thế là tốt. Cháu vừa học thêm một bài về vô thường”.

Cậu nhăn mặt. Với cậu, “vô thường” nghe như một khái niệm dành cho chùa chiền, không phải cho bản vẽ. Nhưng ông cười: “Lời Phật về vô thường thú vị lắm. Vui buồn đều không ở mãi. Cháu buồn vì dự án bị sửa. Nhưng thử nhớ lại xem, năm ngoái khi được ký hợp đồng đầu tiên, cháu vui đến mức nào? Cái vui ấy giờ còn nguyên không?

Cậu ngẫm lại. Niềm vui khi ấy từng tưởng “đỉnh cao sự nghiệp”, giờ chỉ còn là một dòng trạng thái Facebook bị trôi xuống tận đáy. Ông kể tiếp, thời trẻ ông từng đoạt một giải thưởng văn chương. Ông nâng niu nó như báu vật, đi đâu cũng nhắc. Rồi vài năm sau, người ta không còn hỏi về giải thưởng ấy nữa. Họ hỏi: “Ông viết gì mới chưa?” Lúc ấy ông mới hiểu, hào quang cũng có hạn sử dụng. Nếu cứ sống mãi trong quá khứ, ông sẽ trở thành người “ăn mày dĩ vãng” như tên một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Chu Lai.

“Nhưng còn nỗi lo thì sao - cậu hỏi - cháu lúc nào cũng lo. Lo trượt dự án, lo không mua nổi nhà, lo tụt lại phía sau”. Ông cười khà khà: “Hồi bằng tuổi cháu, bác cũng lo. Lo không đủ tiền nuôi con, lo sách không bán được. Rồi bác phát hiện một điều thú vị: 90% nỗi lo không xảy ra. 10% còn lại thì lo hay không cũng vẫn xảy ra. Sống trong hiện tại không có nghĩa là mặc kệ tương lai. Cháu vẫn phải thiết kế, vẫn phải tính toán kết cấu. Nhưng khi đã làm hết khả năng của mình hôm nay, thì tối đến nên ngủ ngon. Đừng mang cả tòa nhà chưa xây vào giấc mơ”.

Cậu chợt nhớ, có lần vì một bản vẽ chưa ưng ý, cậu trằn trọc suốt đêm. Sáng hôm sau nhìn lại, hóa ra chỉ cần chỉnh một vài chi tiết nhỏ. Ông bảo, đời người giống một công trình luôn trong quá trình sửa chữa. Tường có thể nứt, mái có thể dột. Nhưng không vì thế mà ta từ chối sống trong ngôi nhà hiện tại, chỉ vì nó chưa hoàn hảo.

Hôm nay làm tốt hôm nay. Ngày mai để ngày mai lo. Cảm xúc cũng giống thời tiết. Đừng xây nhà trên một cơn mưa”.

Đọc bài gốc tại đây.