Ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh - em gái nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - vui mừng khi nhạc của người anh thân thương được lan tỏa theo phong cách jazz...
Ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh - em gái nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - vui mừng khi nhạc của người anh thân thương được lan tỏa theo phong cách jazz trong dự án âm nhạc “Hãy yêu jazz đi” của ca sĩ Quỳnh Phạm.
“Nhạc Trịnh Công Sơn và nhạc jazz dễ quyện vào nhau”
Bà đánh giá thế nào về dự án âm nhạc đưa nhạc Trịnh Công Sơn sang thể loại nhạc jazz và có chuyển ngữ tiếng Anh?
- Đây là một dự án rất công phu và được êkíp thực hiện một cách nghiêm túc, dài hơi. Quá trình kéo dài và đòi hỏi rất nhiều tâm sức. Khi chuyển ngữ nhạc Trịnh sang tiếng Anh, khó khăn không chỉ ở việc dịch lời sao cho đúng nghĩa, mà còn phải xem từng chữ có thể “nằm” đúng trên nốt nhạc hay không. Điều đó đòi hỏi một sự tỉ mỉ và tinh tế rất lớn. Tôi thật sự cảm nhận được tâm huyết và sự đầu tư kỹ lưỡng của êkíp.
Các nghệ sĩ trẻ hát có đúng nốt và đúng tinh thần của nhạc Trịnh khi chuyển sang phong cách jazz không, thưa bà?
- Tôi thấy các bạn hát rất chuẩn. Nhưng với thể loại jazz, đôi khi không cần quá khuôn mẫu bởi cái “phiêu” chính là linh hồn của jazz. Các bạn trẻ bây giờ hát rất hay. Hát nhạc Trịnh đã khó, hát bằng tiếng Anh lại càng khó hơn. Người chuyển ngữ phải hiểu sâu sắc ý nhạc, còn người hòa âm phải tạo được chất jazz trong đó. Tôi rất vui vì hôm nay các bạn thể hiện rất tốt.
Theo bà, điều khó nhất khi chuyển nhạc Trịnh sang phong cách nhạc jazz là gì?
- Theo cảm nhận của tôi, khó nhất vẫn là khâu dịch lời sang tiếng Anh. Như các bạn trong êkíp chia sẻ, sau khi dịch còn có người khác hát thử để xem chữ đó nằm ở nốt đó có được hay không. Tôi biết êkíp phải tập rất nhiều, đây là một sự cố gắng của các bạn trẻ mà tôi đã nhìn thấy.
Khi được mời làm cố vấn cho dự án, bà có đặt ra những tiêu chuẩn cụ thể nào không?
- Tôi không bao giờ đặt ra quy định hay tiêu chuẩn cứng nhắc nào cả. Âm nhạc và nghệ thuật là phải được tự do bay bổng. Tuy nhiên, gia đình chúng tôi luôn dõi theo.
Ngoài tiếng Anh, liệu nhạc Trịnh trong dự án này có được chuyển ngữ sang những ngôn ngữ khác như tiếng Nhật hay tiếng Hàn?
- Thật ra, nhạc Trịnh Công Sơn từng được dịch sang tiếng Nhật và tiếng Hàn từ rất lâu rồi. Ngay từ năm 1970, bài “Diễm xưa” đã được chuyển sang tiếng Nhật và trở thành đĩa vàng tại Nhật. Album nhạc Trịnh phát hành tại Nhật từng được bán hơn 2 triệu bản - một con số rất ấn tượng vào thời điểm đó.
Còn với dự án lần này, phần chuyển ngữ sang tiếng Anh là do nhóm của Quỳnh Phạm đảm nhận. Tôi tin rằng, trong tương lai, sẽ có thêm nhiều ngôn ngữ khác, có thể chuyển ngữ sang tiếng Trung chẳng hạn. Điều đó rất đáng mong đợi.
Bà nghĩ gì về sự tương thích giữa nhạc Trịnh và nhạc jazz?
- Theo cảm nhận của tôi, nhạc Trịnh và jazz có điểm giao về sự gần gũi, dễ quyện vào nhau, vì thế dễ đưa đến cho người nghe những xúc động, tự nhiên. Với gia đình, việc âm nhạc của anh Sơn chuyển ngữ mà thành công, được đón nhận thì đó là một niềm hạnh phúc lớn.
Trong dự án này, phần lớn nghệ sĩ là Gen Z. Bà có lo lắng về ca sĩ trẻ phá cách nhạc Trịnh hay không?
- Thật sự là nhạc của Trịnh Công Sơn đã được các bạn trẻ khám phá theo nhiều cung bậc khác nhau. Đối với tôi, việc đưa nhạc Trịnh sang phong cách nhạc jazz là một thể loại tôi cho là khó nhất từ trước đến nay. Tôi rất mừng vì âm nhạc của anh Sơn lại được chạm đến một ngưỡng cửa mới rất khó.
“Trịnh Công Sơn là một người anh hiền lành, nhưng nghiêm khắc”
Nhiều người cho rằng, nhạc Trịnh rất văn chương. Bà có nghĩ lúc đương thời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là người giỏi văn? Nghiêm khắc, khó tính?
- Là một người em, tôi không dám nói anh tôi “giỏi” hay không, vì điều đó công chúng mới là người cảm nhận rõ nhất. Anh Sơn là một người anh rất nghiêm khắc và khó tính, nhưng đồng thời cũng vô cùng hiền lành. Đôi khi em út ở trong nhà không phải chờ anh la mà vẫn sợ vì sự nghiêm khắc đó.
Kỷ niệm nào đáng nhớ nhất của bà về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn?
- Về kỷ niệm thì nói mãi cũng không hết, mà để bắt đầu từ đâu lại thật khó. Với tôi, anh Sơn là một người anh rất đặc biệt. Ba mất khi anh mới 16 tuổi, nên anh buộc phải trưởng thành sớm. Anh luôn lo lắng cho các em, nhất là các em gái. Vì sợ các em hư, anh thường nghiêm khắc, đôi khi đến mức khiến người khác thấy anh khó tính. Nhưng khi chúng tôi lớn lên, anh lại thương vô cùng và cũng từng nói có lẽ ngày trước anh quá lo nên mới khó như vậy.
Xin cảm ơn bà!
Đọc bài gốc tại đây.