Diễn viên Chí Nhân: Tôi đã có những bài học cần phải học trong đường đời

14/12 10:25
 

Trên sóng giờ vàng, phim Việt có nhiều gương mặt chuyên vai phản diện được khán giả nhớ đến, trong đó có diễn viên Chí Nhân.

Trên sóng giờ vàng, phim Việt có nhiều gương mặt chuyên vai phản diện được khán giả nhớ đến, trong đó có diễn viên Chí Nhân.

Phóng viên Báo Lao Động có cuộc trò chuyện với diễn viên Chí Nhân khi anh được mệnh danh là người có tố chất "phản diện từ cơ địa".

Khi bộ phim “Cách em 1 milimet” lên sóng, nhiều phân cảnh của vai Nghiêm do anh đảm nhận được chia sẻ trên các nền tảng mạng xã hội, có phân cảnh thu hút đến hơn 10 triệu lượt xem. Hiệu ứng của vai Nghiêm có nằm trong dự tính của anh?

- Không ai có thể dự tính được điều đó. Với mỗi vai diễn, tôi đều cố gắng hoàn thành tốt nhất có thể và khi vai diễn được khán giả đón nhận, đó là niềm vui và động lực rất lớn cho những người nghệ sĩ như tôi. Từ đó, chúng tôi có động lực để làm tốt hơn nữa, có thể có được nhiều tình cảm yêu thương của khán giả hơn nữa.

Khán giả bây giờ là những người rất thông thái, họ xem phim rất kỹ. Đôi khi với diễn viên, hạnh phúc nhất là khi ra đường người ta sẽ không gọi tên mình là Chí Nhân nữa mà sẽ gọi là Trần Bạt hay bây giờ là gọi anh Nghiêm chẳng hạn.

Đó là một sự thành công bởi vì đặc thù công việc của những người làm nghệ thuật là được sống với những đời sống khác nhau, số phận khác nhau. Khán giả chỉ tiếp xúc với nhân vật qua những bộ phim truyền hình chứ không tiếp xúc với diễn viên ở ngoài đời. Vậy nên khi khán giả nhớ đến nhân vật mà khán giả tin rằng, "diễn viên không diễn" thì đó là một lời động viên rất lớn để cho những người làm nghề như tôi có được động lực và cố gắng phản diện hơn nữa.

Trong sự nghiệp, Chí Nhân đảm nhận nhiều dạng vai phản diện. Với giới trong nghề, vai phản diện được xem có đất diễn hơn, có nhiều diễn biến tâm lý phức tạp - để diễn viên có thể phô diễn được tài năng, thực lực hơn - so với các vai chính diện. Chí Nhân có nghĩ như vậy?

- Không có vai diễn nào nhỏ, không có vai diễn nào dễ cả. Bất kỳ nhân vật nào cũng sẽ có những tâm lý, suy nghĩ, góc khuất cần phải đào sâu để tìm hiểu. Trong cuộc sống cũng như vậy thôi, không ai là người hoàn toàn xấu và không ai là người hoàn toàn tốt.

Khi là một nhân vật phản diện, đôi khi ngoài việc làm xấu, làm những việc chưa đúng thì trong bản chất của người đó vẫn phải có một phần nào tốt đẹp.

Những vai phản diện đôi khi sẽ đòi hỏi biên độ diễn nhiều hơn, kỹ thuật hay là những sắc thái biểu cảm sinh động hơn, khán giả cảm thấy rằng đấy là nhiều đất diễn, nhưng không phải. Vấn đề là người diễn viên có khai thác được đến những tầng sâu của tâm lý nhân vật hay không.

Nhân vật phản diện mà làm hời hợt, theo công thức sẵn có, cũng dễ thất bại. Tôi nghĩ, với những nhân vật phản diện, từ hình ảnh đến cách ăn nói, cách ứng xử trong tất cả mối quan hệ, ta cần lột tả được tâm lý và những góc khuất của con người. Đó là cách để xây dựng nhân vật.

Khi vai Nghiêm với cảnh sàm sỡ nữ sinh, bị bạn trai cô ấy đánh ghen, được chia sẻ, khán giả bình luận, anh diễn như không diễn, rằng anh có “cơ mặt phản diện”... Chí Nhân sẽ đón nhận bình luận của khán giả như thế nào, anh sẽ xem đây là lời khen hay sự hài hước từ khán giả?

- Không ai có chất phản diện từ trong cơ địa được cả. Nhiều đạo diễn nhận xét, tôi có biên độ diễn rộng, có thể làm được nhiều thứ. Tôi may mắn được các đạo diễn tin tưởng. Khi có vai khó, hoặc phân đoạn nào đòi hỏi chiều sâu, đạo diễn sẽ nghĩ đến tôi. Đó là nhờ khoảng thời gian tôi trau dồi, học hỏi ở trường trong gần 15 năm làm nghề. Đạt được niềm tin từ các đạo diễn khó tính, tôi nghĩ rằng mình đã đi đúng đường.

Ngay cả với các vai phản diện cũng sẽ dễ bị nhận xét “một màu”, nhất là trong bối cảnh, phim giờ vàng đang bị cho rằng, ngày càng quanh quẩn, đề tài cũ, diễn viên trùng lặp. Đây có phải là thách thức với Chí Nhân, anh lựa chọn cách nào để không bị rơi vào nhàm chán?

- Để không trở nên nhàm chán, tôi phải tự có ý thức làm mới bản thân mình. Không thể có vai nào giống với vai nào. Tôi quan niệm khi mình đã nhận một vai diễn thì đầu tiên mình phải thích nó đã. Từ sự yêu thích thì tôi sẽ muốn bồi đắp cho nhân vật sinh động hơn. Bởi vì từ kịch bản đến vai diễn là cả một quãng thời gian lao động của diễn viên. Đôi khi trong kịch bản nhân vật chỉ là một cái xương sống. Khi trao đổi với đạo diễn, bạn diễn và tự lao động với bản thân ở nhà, thì tôi có thể tìm thêm những phần da, phần thịt cho nhân vật sống động, và quan trọng là phải thuyết phục được bản thân mình rằng, nhân vật đó thực sự tồn tại ở trong cuộc đời này.

Từ đó tôi có những phân cảnh hay những kỹ thuật ở trong cách diễn để thuyết phục được khán giả, lấy được lòng tin của khán giả rằng, nhân vật mà tôi đảm nhận không phải là phim nữa mà là cuộc đời.

Chí Nhân vừa là diễn viên sân khấu, truyền hình, vừa là biên tập viên thể thao... Anh muốn thể hiện sự đa năng? Hay, chỉ đơn giản là được sống với những gì mình thích?

- Khi được làm những gì mình thích, tôi thấy đó không phải là đi làm mỗi ngày, mà là tận hưởng hạnh phúc, tận hưởng đam mê.

Trong khoảng thời gian này tôi đã được làm tất cả những gì mình thích. Về nghề, về chuyên môn thì tôi là một người nghệ sĩ. Bên cạnh đó tôi cũng là một người yêu thích thể thao, từ đam mê đó đã hỗ trợ cho công việc của tôi.

Công việc biên tập viên thể thao hay là người dẫn chương trình thể thao thường phải thức đêm. Thay vì thức đêm ở nhà xem một mình thì bây giờ tôi được lên sóng xem với khán giả, có sự tương tác với khán giả. Đó là cách tôi làm một công việc tay ngang là biên tập viên thể thao.

Tôi đi từ vai của người xem thể thao, khi nói chuyện với khán giả thì có thể họ sẽ đồng cảm hơn, tạo được sự gần gũi vì tôi cũng là một người hay xem ở nhà. Đó cũng là lợi thế của tôi so với những người làm thuần chuyên môn về thể thao hay thuần chuyên môn về truyền hình.

Đọc tiểu sử về Chí Nhân có giới thiệu, anh sinh năm 1988, là cựu học sinh Trường Amsterdam danh tiếng. Nói về “dân trường Ams” thường hay được cho rằng, đó là “hội học giỏi, con nhà giàu”. Điều đó hẳn là đúng với Chí Nhân?

- Đúng một nửa thôi. Tôi học từ cấp hai đến cấp ba ở trường Amsterdam. Khi nhìn lại quãng thời gian là học sinh của trường trung học phổ thông chuyên Hà Nội Amsterdam, tôi thấy bản thân đã xây dựng được cách tư duy. Đó là điều may mắn khi tôi đã có được nền tảng tốt từ khi là học sinh của trường Amsterdam cho đến khi vào làm nghệ thuật.

Ở tuổi này, khi đã gần ở ngưỡng 40, anh thấy mình có gì, và chưa có được điều gì - mà bản thân anh hằng mong muốn?

- Tôi đã có 15 năm làm nghề. Tôi có được gì và chưa có được gì? Tôi quan niệm là mình đã có được sự quan tâm, có được tình cảm, sự yêu thương của khán giả. Điều chưa có là, tôi phải giữ được sự quan tâm, sự theo dõi thật nhiều từ khán giả trong một quãng thời gian dài làm nghề. Được khán giả nhớ đến các vai diễn, gọi tôi bằng tên các vai diễn, đó là hạnh phúc.

Khi ở độ tuổi còn trẻ, Chí Nhân từng đi qua sóng gió, đổ vỡ và cả những ồn ào. Những sóng gió ấy có làm thay đổi con người anh và tạo ra một bước ngoặt lớn trong cuộc sống của anh?

- Tôi quan niệm rằng, không có gì xảy ra trong cuộc sống của mình mà không có lý do cả. Và mỗi sự trải nghiệm, mỗi sự kiện xảy ra trong cuộc sống sẽ giúp tôi trưởng thành hơn, giúp tôi có nhiều chất liệu hơn để làm nghệ thuật.

Tôi có trải nghiệm để biết rằng, khi rơi vào hoàn cảnh như vậy, với tâm lý như vậy thì nhân vật sẽ có cách xử lý thế nào. Tôi nhận ra, những gì xảy ra trong cuộc sống của mình là đương nhiên, tất cả biến cố đã hình thành nên con người của tôi ngày hôm nay.

Không ai có thể quay ngược thời gian, nên đó là những trải nghiệm mà mình buộc phải vượt qua, những bài học mình phải học trong cuộc sống. Mình học xong rồi, sẽ không bao giờ vấp lại nữa.

Định nghĩa của anh về hạnh phúc, sự thành công ở hiện tại?

- Hạnh phúc và thành công là những vai diễn của mình được khán giả nhớ đến. Đó sẽ là niềm vui, niềm hạnh phúc và là động lực để tôi cố gắng nhiều hơn nữa.

Mong khán giả sẽ luôn luôn yêu thương một Chí Nhân trong Trần Bạt (phim Sinh tử) hay là bây giờ Chí Nhân ở trong Nghiêm (phim Cách em 1 milimet).

Những vai diễn phản diện để lại được cảm xúc, ấn tượng cho khán giả, thì đó chính là hạnh phúc của tôi.

Đọc bài gốc tại đây.