Sắc vóc không tuổi của 'chim công làng múa' Dương Lệ Bình khi đến Hà Nội

27/01 07:45
 

Nghệ sĩ Dương Lệ Bình có mặt ở Việt Nam để tham dự họp báo ra mắt vở vũ kịch "Khổng tước" gắn liền với tên tuổi bà. Ở tuổi 68, “chim công làng múa” Trung Quốc sở hữu sắc vóc thách thức thời gian.

Dương Lệ Bình không phải cái tên xa lạ đối với khán giả Việt Nam. Bà bắt đầu được nhớ đến với vai diễn Mai Siêu Phong trong bộ phim truyền hình đình đám Anh hùng xạ điêu bản 2003. Sau này, tên tuổi bà gắn liền với danh xưng "Chim công làng múa" của Trung Quốc, gây tiếng vang với vũ điệu khổng tước kinh điển. Bà cũng nổi tiếng với vẻ ngoài thách thức tuổi tác. Năm 2011, Dương Lệ Bình được truyền thông ca tụng là một trong “ngũ đại mỹ nhân Trung Hoa”, khi xuất hiện trên ấn phẩm New York Times cùng Hoa hậu Trương Tử Lâm, Châu Tấn, Phạm Băng Băng và Chương Tử Di.
Dương Lệ Bình vừa bước sang tuổi 67 vào ngày 10/11/2025. Tuy nhiên, không có nhiều dấu vết tuổi tác trên gương mặt bà. Nữ nghệ sĩ có gương mặt nhỏ nhắn và đường nét sắc sảo. Ẩn sau trang phục chim công là vóc dáng mảnh mai mà nhiều cô gái đôi mươi cũng phải ghen tỵ.
Bên cạnh đó, phong thái thong dong, điềm tĩnh cũng làm nên sức hút của Dương Lệ Bình.
Trong buổi họp báo, khi được hỏi về bí quyết giữ được phong độ ngoại hình, vũ sư sinh năm 1958 cho biết bản thân là người biết tiết chế và quản lý vóc dáng một cách nghiêm khắc, kỷ luật. Tuy nhiên, bà phủ nhận tin đồn không ăn cơm hàng thập kỷ qua. Bà thừa nhận có những ngày biểu diễn, không ăn cơm từ sáng đến tối, nhưng không hề có chuyện không ăn cơm suốt nhiều năm. Mỗi tuần, bà có hai ngày không ăn, vì bà tin điều đó tốt cho cơ thể. Nữ nghệ sĩ cho biết thêm cân nặng hiện tại của bà dao động từ 42-44 kg. Ngày nào bà cũng đứng lên cân, từ đó khống chế trọng lượng cơ thể để đảm bảo không bị lệch khỏi tiêu chuẩn. Bà cho rằng cần cân bằng dinh dưỡng cho cơ thể, tóc có thể rụng hết nếu nhiều năm không ăn cơm.
Theo Dương Lệ Bình, có nhiều loại thực vật giúp con người duy trì sự dẻo dai. Điều quan trọng là biết vận dụng kinh nghiệm dân gian và khoa học. Cuối cùng, bà nhấn mạnh không có cái gì gọi là “thần thánh” cả, con người mất kiểm soát cân nặng chỉ đơn giản là ăn quá nhiều so với mức cơ thể cần. Dương Lệ Bình chia sẻ: "Trung Quốc có cuốn sách lâu đời, gọi là Bản thảo can mộc. Cuốn sách đó cho chúng ta biết rằng trong thế giới thực vật có những quy luật giúp dưỡng sinh".
Trong vở diễn, Dương Lệ Bình chỉ tham gia biểu diễn chương kết thúc, Đông. Đây là chương mang thông điệp về sự kết thúc, cái đẹp trong cõi vô thường và sắc màu úa tàn của đời sống.

Câu chuyện của vũ kịch Khổng Tước xoay quanh hai chủ đề vĩnh hằng: sự sống và tình yêu. Vở diễn dùng ngôn ngữ sân khấu để diễn tả những cảm xúc chung của nhân loại, đồng thời truyền tải đến khán giả những suy ngẫm và cảm nhận của nghệ sĩ trong quá trình trưởng thành về nghệ thuật và cuộc sống.

Trong vở diễn, hình tượng “Khổng Tước” vừa là chim, vừa là người, tượng trưng cho muôn loài chúng sinh trong thế giới hữu tình.

Toàn bộ vở diễn được chia thành bốn chương: Xuân, Hạ, Thu, Đông - kể về một câu chuyện xoay quanh sự trưởng thành, bản tính con người, sự sống và tình yêu, đồng thời thể hiện sự hòa hợp giữa sinh mệnh và thiên địa tự nhiên.

Thông qua hình thức nghệ thuật sân khấu, vở diễn mang đến một hành trình khám phá thế giới đầy thiện ý, cũng như một sự truy vấn sâu sắc về sự sống và nhân tính, phản chiếu tình cảm nhân văn nơi giao hòa giữa đời sống và nghệ thuật.

Đọc bài gốc tại đây.