Miranda Priestly, TBT tạp chí Runway do Meryl Streep thủ vai trong The Devil Wears Prada, đã đáp lại cô trợ lý Andy rằng: "Thôi đừng nực cười nữa. Mọi người đều muốn được thế này. Mọi người đều muốn trở thành chúng ta".
Hai mươi năm sau, The Devil Wears Prada 2 ra đời, ngành thời trang vẫn khắc nghiệt như thế, Miranda vẫn ngầu như thế và Andy do Anne Hathaway thủ vai vẫn thông minh, nhiệt huyết như thế, nhưng có lẽ ít người còn muốn trở thành những nhân vật trong phim.
Sự sa sút của báo in, sự trỗi dậy của mạng xã hội, sự nổi dậy của những làn sóng đạo đức, sự chuyển giao sang thế hệ tỉ phú mới hoài nghi các giá trị cũ, tất cả khiến cho ngay cả người đàn bà quyền lực Miranda Priestly cũng không còn quyền lực lắm.
Cuộc vật lộn của báo in
The Devil Wears Prada 2 bắt đầu bằng một cảnh phim không thể gây đồng cảm hơn với những người đang làm trong ngành báo chí trên thế giới: ngay trong buổi lễ trao giải cho những nhà báo xuất sắc, Andy được xướng tên đúng lúc nhận được tin nhắn cô đã bị... sa thải. Tờ báo mà cô cống hiến đang lỗ nặng.
Điên tiết, cô làm một bài phát biểu hùng hồn về sự quan trọng của những câu chuyện. Nhờ đó mà may mắn mỉm cười với Andy: ông chủ của tạp chí thời trang Runway mời cô về giúp tờ tạp chí vượt qua khủng hoảng danh tiếng mà chủ biên Miranda Priestly gây ra.
Trở lại nơi mình từng rời đi, Andy lúc này mang một vị thế khác. Cô gặp lại người đồng nghiệp cũ, Emily, một cựu trợ lý từng bị Miranda bắt nạt vô số lần, nay đã trở thành sếp tại một thương hiệu xa xỉ và bạn gái của một tỉ phú công nghệ, nắm trong tay quyền sinh quyền sát.
Anh hùng trả thù hai mươi năm không muộn, Emily lợi dụng Andy để lên kế hoạch trả đũa Miranda. Andy dần nhận ra vị trí của Miranda cứ tưởng là bất di bất dịch, hóá ra đang lung lay hơn bao giờ hết.
Ở phần 1 ta đã thấy hậu trường của cái thế giới lồng lộn, sang chảnh, hào nhoáng ấy thì ra là một môi trường tàn khốc, độc hại.
Đến phần 2 ta thấy thêm một mặt nạ nữa được lột ra: đằng sau những con người tưởng đứng ở "đầu chuỗi thức ăn", kỳ thực cũng chỉ là con mồi của giới siêu giàu. Một thương vụ cảm tính, một ý thích thất thường của các tỉ phú cũng có thể khiến họ bị đá bay khỏi hệ thống.
Trong một cảnh phim tráng lệ được ghi hình trong tu viện Santa Maria delle Grazie tại Milan, nơi lưu giữ kiệt tác Bữa tối cuối cùng của Leonardo da Vinci, giới chóp bu cùng nhau tề tựu, Miranda Priestly yêu cầu vị tỉ phú sẽ mua lại Runway hãy giữ lấy những tiêu chuẩn của tạp chí ấy, nhưng ông ta đáp nhẹ bẫng rằng mọi thứ đều phải thay đổi cả thôi.
Chẳng phải đến những đế chế hùng mạnh giờ cũng chỉ còn vài tàn tích đấy ư? Thế thì đế chế Runway có lý do gì mà tồn tại vĩnh cửu?
Chung quy, ý ông ta là: gặp thời thế, thế thời phải thế. Sau đó, Miranda Priestly mặc áo lông thú một mình đi giữa những vương cung Milan tỏa rạng trong đêm tối, đó là hình ảnh của một con hổ thất thế cô độc trong khu rừng của mình.
Vẫn biết sự đi xuống của những tờ tạp chí giấy là điều tất yếu, vẫn biết ngày nay mọi thứ đều được đo bằng những nút like, nút share, vẫn biết đồng tiền đi trước nhưng vẫn có những người không cam tâm quy luật ấy. Vẫn có những người đặt niềm tin vào sức mạnh của câu chuyện và cái đẹp.
Sự cam kết với cái đẹp
Andy thực ra là một phiên bản trẻ hơn của Miranda. Họ đều tham vọng, đều yêu công việc, đều xả thân vì nghề nghiệp. Chỉ là Miranda sẵn sàng trả những cái giá rất đắt để theo đuổi đam mê và quyền lực. Andy thì không, cô tin người ta vẫn có thể theo đuổi đam mê mà không đánh mất người thân, lòng tốt, sự thấu cảm.
Họ có những lý tưởng rất khác nhau. Nhưng điều gì kết nối họ và liên tục đặt họ vào cùng một phe, bất chấp họ muốn hay không?
Điều gì họ có mà Emily không có, dẫu cho ở phần 2 này, Emily đã vươn lên thành một thế lực đáng gờm? Có lẽ đó là sự cam kết với niềm tin của mình, mà cụ thể: cái đẹp. Cái đẹp, với Miranda là nghệ thuật thời trang, với Andy là nghệ thuật kể chuyện.
Emily dùng thời trang như một cách trả đũa Miranda. Ta thậm chí không hề thấy cô thực sự hạnh phúc dù lúc này cô đáng ra có cuộc sống mơ ước: có bạn trai yêu chiều, có tiếng nói trong ngành, có mọi món đồ đẹp đẽ mà cô muốn, vậy mà mặt cô vẫn nặng như chì. Dường như chính cô căm ghét và ghê tởm sự tàn khốc của thời trang dù muốn khẳng định mình ở đó.
Nhưng Miranda thì khác. Bà ta chẳng có mục đích gì hơn là khiến thời trang vĩ đại. Bà ta yêu thời trang và yêu sự tàn nhẫn của thời trang. Ở khía cạnh này, bà ta thực sự là một nhà mỹ học thuần khiết.
Cuối cùng, trong cuộc chiến rất phù phiếm kiểu Hollywood, Miranda lội ngược dòng phút chót để thắng Emily thêm một ván. Niềm tin vào cái đẹp và câu chuyện đã giúp Andy và Miranda tương kế tựu kế, cứu được Runway khỏi cảnh gió lạnh tàn canh. Có lẽ bởi những biên kịch Mỹ vẫn muốn tin rằng sau tất cả, vẫn phải có ai đó đặt cược vào sự tồn tại của cái đẹp và những câu chuyện thực thụ chứ?
Đến phút cuối, ta vẫn thấy bất an thay cho Runway. Thương vụ mới mà họ nhận được sẽ kéo dài bao lâu? Bản thân họ cũng chỉ có thể tự an ủi, ít ra bây giờ thì chúng ta ổn.
Ổn đến lúc nào, họ chưa biết được. Nhưng không sao, chừng nào còn có ít nhất hai kẻ tin vào cái đẹp thì bất kể thời thế ra sao, họ cũng sẽ không ngồi yên khi cái đẹp lâm nguy.
Đọc bài gốc tại đây.