30 tuổi, bạn trai vẫn ở phòng trọ, đi xe máy cũ

03/09 18:00
 

Tôi từng hỏi nếu sau này cưới nhau, hai đứa tính chuyện nhà cửa, con cái thế nào, anh chỉ nói "cứ cưới rồi tính".

Tôi 29 tuổi, hiện làm nhân viên văn phòng. Bạn trai hơn tôi một tuổi, đang làm kỹ thuật cho một xưởng cơ khí. Chúng tôi yêu nhau gần ba năm và hai bên gia đình đều biết chuyện. Ban đầu tôi không quá để ý đến chuyện tiền bạc, vì nghĩ chỉ cần hai người thương nhau, cùng cố gắng là được. Nhưng càng quen lâu, tôi càng thấy lo. Ở tuổi 30, bạn trai không có khoản tiết kiệm nào, cũng chẳng có tài sản gì đáng kể. Anh vẫn đang ở trọ, xe máy cũng là chiếc mua từ nhiều năm trước. Lương mỗi tháng khoảng 15 triệu, đủ chi tiêu nhưng gần như không dư. Lương tháng của tôi cũng khoảng như anh, tôi có làm thêm ngoài giờ để kiếm thêm. Tôi không yêu cầu anh phải có nhà hay ôtô, chỉ mong anh có kế hoạch rõ ràng cho tương lai.

Nhưng tôi thấy anh dường như không quá sốt ruột. Có tháng được thưởng, anh lại mua điện thoại mới hoặc đi du lịch. Tôi góp ý thì anh bảo còn trẻ, chưa vướng bận gì thì hưởng thụ chút, kiếm tiền là cả đời, sau này còn phải trách nhiệm với con cái, gia đình sẽ không được thoải mái như bây giờ. Thậm chí anh còn chê tôi nghĩ nhiều, như "bà cụ non".

Tôi vẫn luôn cố gắng dành dụm mỗi tháng với mục tiêu cố gắng mua được một căn hộ nhỏ, sau này cho con cái có nơi ăn trốn ở ổn định, đỡ khổ. Thực lòng tôi không muốn lấy chồng rồi mọi khoản chi tiêu trong gia đình đều phải dựa vào mình. Tôi vẫn yêu anh vì anh hiền, sống tình cảm và chưa bao giờ để tôi phải chịu thiệt trong chuyện tình cảm. Nhưng càng gần đến chuyện kết hôn, càng có tuổi, tôi càng thấy áp lực. Tôi sợ sau khi cưới, sự khác biệt về cách sống và suy nghĩ tiền bạc sẽ khiến hai người mâu thuẫn.

Bạn bè có người bảo tôi thực tế quá, cũng có người khuyên tôi chia tay bạn trai, vì tới tuổi này mà không tính toán cho tương lai thì rất khó sống tốt ở thời buổi này. Ngoài chuyện này ra, giữa chúng tôi rất hòa hợp, ở bên anh tôi rất vui vẻ, được là chính mình. Giờ tôi rất khó nghĩ, mong các độc giả ở ngoài cuộc, có cái nhìn rõ ràng hơn cho tôi xin ý kiến. Tôi cảm ơn rất nhiều.

Ánh Ngọc

Đọc bài gốc tại đây.