Chồng cũ có gia đình mới nhưng tôi chưa buông bỏ được quá khứ

18/08 00:00
 

Nhìn về quá khứ, tiếp tục giận dữ vì những điều không thể thay đổi, tôi quá mệt mỏi mà chưa thể thoát ra.

Trước khi bước vào hôn nhân, tôi nghĩ mọi thứ đơn giản lắm, cứ yêu thật lòng rồi sẽ có hạnh phúc. Sau cuộc hôn nhân của mình, tôi mới hiểu có những vết thương không dễ lành, nhất là khi có người thứ ba xuất hiện. Tôi và chồng từng có những năm tháng khá hạnh phúc. Chúng tôi có hai con, cùng gây dựng cuộc sống và từng trải qua những giai đoạn rất khó khăn. Tôi cho rằng mình hiểu chồng; hiểu tính cách, công việc và những điều anh mong muốn.

Thế rồi cơm áo gạo tiền, những bất đồng trong cuộc sống khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn, những cuộc tranh cãi xuất hiện thường xuyên hơn. Mỗi khi không hài lòng, tôi có lúc nóng giận, nói những lời nặng nề, thậm chí từng nhiều lần nhắc đến chuyện ly hôn. Tôi biết đó là điều không nên. Mục đích của tôi là chỉ muốn chồng thay đổi, muốn anh quan tâm đến gia đình hơn. Có lẽ cách tôi thể hiện khiến anh cảm thấy bị kiểm soát và không được tôn trọng.

Rồi tôi phát hiện anh có tình cảm với một người phụ nữ từng làm việc trong công ty anh. Ban đầu, tôi không thể chấp nhận nổi, vừa tức giận, vừa tổn thương. Tôi đã tìm cách giữ anh lại, dù trước đó chính tôi nhiều lần nói muốn ly hôn. Tôi liên tục hỏi anh về người phụ nữ kia, muốn biết cô ấy sống ở đâu, hai người đã đi những đâu, nói với nhau những gì. Tôi từng nhắn tin những lời rất nặng nề với cô ấy.

Giờ nghĩ lại, tôi đã làm việc vô ích, người tôi cần trao đổi là chồng chứ không phải cô ấy, tôi đã để cơn giận lấn át lý trí. Tôi từng nghĩ chỉ cần cô ấy biến mất, chồng sẽ quay về, gia đình sẽ trở lại như trước. Có một thời gian anh có vẻ muốn hàn gắn gia đình, tôi biết anh làm điều đó là vì con chứ không hẳn còn tình cảm với tôi. Tôi tưởng mình đã giữ được gia đình, rồi những nghi ngờ, trách móc và chuyện cũ khiến vợ chồng tiếp tục mâu thuẫn. Cuối cùng, chúng tôi vẫn không thể hàn gắn.

Sau khi ly hôn, điều khiến tôi đau nhất không chỉ là mất chồng mà còn cảm giác mình đã thất bại trong việc giữ một mái nhà cho các con. Tôi và anh vẫn có trách nhiệm với con, nhưng mỗi lần anh đến thăm, giữa chúng tôi lại dễ xảy ra căng thẳng. Có lúc tôi vì tức giận mà làm mọi chuyện trở nên khó khăn hơn. Sau này anh ít đến, thường nhờ ông bà nội đưa con đi chơi. Tôi từng trách anh không quan tâm đến con, nhưng cũng có lúc tự hỏi liệu cách cư xử của mình có khiến anh ngày càng xa các con hay không. Điều khiến tôi day dứt nhất là nhiều năm trôi qua, tôi vẫn chưa thực sự buông bỏ được cuộc hôn nhân ấy. Tôi vẫn để ý đến cuộc sống của chồng cũ, khó chịu khi nghe người khác nhắc đến người phụ nữ đang ở bên anh.

Có lúc tôi nghe nói cuộc sống của họ không giàu có như trước, công việc làm ăn cũng khó khăn, trong lòng tôi lại xuất hiện một cảm giác rất khó gọi tên. Tôi từng nghĩ mình là người bị tổn thương nên có quyền giận dữ. Rồi càng về sau, tôi càng nhận ra nếu cứ sống bằng sự tức giận, người mệt mỏi nhất lại là mình. Tôi cũng tự hỏi: Rốt cuộc mình có thật sự yêu chồng hay chỉ muốn anh sống theo cách mình mong muốn? Khi anh không làm theo ý mình, tôi nổi giận. Khi anh muốn rời đi, tôi tìm cách giữ lại. Khi anh bước sang một cuộc sống khác, tôi lại muốn chứng minh rằng anh đã lựa chọn sai. Có lẽ tôi đã quên mất rằng một cuộc hôn nhân không thể tồn tại chỉ bằng sự ràng buộc.

Tôi không muốn biện minh cho việc chồng ngoại tình. Anh đã có gia đình nhưng vẫn nảy sinh tình cảm với người khác, đó là một sai lầm mà anh phải chịu trách nhiệm. Người phụ nữ kia cũng có lựa chọn của cô ấy. Nhưng nếu cứ mãi đổ tất cả lỗi lầm cho người thứ ba, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy phần trách nhiệm của chính mình. Các con mới là điều tôi cần nghĩ đến nhiều nhất. Chúng không có lỗi trong chuyện của người lớn, càng không nên trở thành lý do để bố mẹ tiếp tục làm tổn thương nhau. Đôi khi tôi nghĩ, giá như ngày ấy mình bình tĩnh hơn, biết lắng nghe hơn, biết tôn trọng quyết định của chồng hơn thì mọi chuyện có khác không?

Đến bao giờ tôi mới có thể thực sự buông bỏ cuộc hôn nhân đã kết thúc hai năm? Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.

Diệp Hoa

Đọc bài gốc tại đây.