Biết bị Raymond Fernandez tiếp cận để lừa tiền, Martha Beck vẫn tự nguyện bỏ con, bất chấp tất cả đi theo giúp hắn săn tìm phụ nữ, cho đến khi lên ghế điện cùng nhau.
Năm 1946, sau thời gian ngồi tù vì trộm cắp, Raymond Fernandez, 32 tuổi, bắt đầu tham gia các câu lạc bộ dành cho người độc thân ở New York, lên kế hoạch làm quen với phụ nữ qua thư, chiếm lòng tin rồi cướp tiền. Hắn tự xây dựng hình ảnh một người đàn ông thành đạt, đang tìm kiếm tình yêu và hôn nhân.
Martha Beck, điều dưỡng 26 tuổi tại Florida, nhìn thấy quảng cáo về câu lạc bộ dành cho người độc thân muốn tìm bạn đời và đã trả 5 USD để đăng ký thành viên, sau đó gửi thông tin cá nhân qua đường bưu điện.
Không lâu sau, Martha nhận được thư từ Raymond, tự giới thiệu là doanh nhân thành đạt, đang sống một mình và hy vọng tìm được người phụ nữ phù hợp để kết hôn. Hai người bắt đầu trao đổi thư từ. Cuối tháng 12/1947, Raymond đến gặp Martha lần đầu tiên.
Cuộc gặp kéo dài khoảng hai ngày. Sau khi biết Martha không có tiền như kỳ vọng, Raymond viết thư nói không có tình cảm và muốn chấm dứt mối quan hệ.
Martha không chấp nhận. Sau khi bị cho thôi việc, Martha tìm đến tận nhà Raymond ở New York vào tháng 1/1948. Raymond ban đầu tìm cách đẩy Martha ra khỏi cuộc đời mình, tiết lộ rằng hắn kiếm tiền bằng cách lừa phụ nữ quen qua các câu lạc bộ tìm bạn đời. Nhưng thay vì rời đi, Martha đề nghị trở thành đồng phạm. Cô ta thậm chí bỏ rơi hai con để toàn tâm toàn ý cống hiến cho kế hoạch của Raymond.
Từ đó, họ sống cùng nhau và phối hợp trong các vụ lừa đảo. Raymond tiếp tục tiếp cận phụ nữ thông qua các câu lạc bộ tìm bạn đời, còn Martha đóng vai em gái của hắn để tạo cảm giác an toàn cho những nạn nhân được tiếp cận. Mối quan hệ bắt đầu bằng những lá thư tìm kiếm tình yêu dần biến thành một kế hoạch lừa đảo.
Vụ biến mất của góa phụ
Trong năm 1948, dù đang chung sống với Martha, Raymond vẫn kết hôn với hai phụ nữ làm quen qua các câu lạc bộ, đồng thời tiếp tục tiếp cận những người khác.
Ngày 26/12/1948, Raymond, khi sử dụng tên Charles Martin, nhận được thư của Janet J. Fay, một góa phụ ngoài 60 tuổi ở Albany, New York. Bà Janet mời Raymond đến Albany.
Ngày 29/12, Raymond lái xe đưa Martha đi cùng. Hắn gặp bà Janet trước, sau đó giới thiệu Martha là em gái mình. Những ngày sau đó, Raymond và bà Janet gặp nhau nhiều lần. Các cuộc trò chuyện có lúc chuyển sang vấn đề tài chính.
Ngày 3/1/1949, bà Janet cùng Raymond tới nhiều ngân hàng ở Albany, rút tổng cộng hơn 4.000 USD dưới dạng tiền mặt và séc ngân hàng rồi giao cho Raymond. Cùng ngày, ba người đến căn hộ của Raymond và Martha ở Valley Stream, Long Island.
Đêm đó, bà Janet ở lại căn hộ. Raymond ngủ trên ghế sofa phòng khách, còn bà Janet và Martha nằm chung giường trong phòng ngủ.
Khoảng 3-4h ngày 4/1, bà Janet thức dậy nói chuyện với Raymond. Sau khi Raymond vào phòng tắm, Martha ra phòng khách nói chuyện với bà Janet. Những gì xảy ra sau đó được cặp đôi kể lại bằng những phiên bản khác nhau tại phiên tòa sau này.
Raymond khai rằng khi quay lại phòng khách, hắn thấy bà Janet đã bị đánh vào đầu. Hắn phủ nhận tham gia đánh nạn nhân, nói chỉ tìm cách xử lý vết thương chảy máu rồi cùng Martha che giấu thi thể.
Martha khai rằng bà Janet khiến mình nổi giận khi nói cô ta phải rời đi sau khi bà kết hôn với Raymond. Nhưng trong lời thú nhận với cảnh sát Michigan sau này, Martha kể rằng đã dùng búa đánh vào đầu bà Janet. Khi bà Janet đau đớn, Raymond tiếp tục dùng tay siết cổ.
Khám nghiệm tử thi cho thấy bà Janet có hai vết thương ở đầu xuyên vào hộp sọ và gãy thanh quản.
Sau đó, cặp đôi đặt thi thể vào chiếc hòm lớn, ba ngày sau đưa tới một căn nhà thuê ở South Ozone Park, quận Queens. Khoảng 10 ngày sau vụ giết người, Raymond đào nền bê tông tầng hầm, chôn thi thể rồi đổ xi măng lên trên.
Cặp đôi còn tạo những lời nhắn giả như thể Janet vẫn sống và đang hạnh phúc bên Charles Martin. Nhưng gia đình bắt đầu nghi ngờ khi bà Janet đột ngột mất liên lạc.
Lời thú nhận giúp tìm thấy thi thể
Sau khi chôn bà Janet, cặp đôi dự định đi Alaska. Ngày 20/1/1949, họ rời New York, đi Chicago rồi tiếp tục tới Michigan.
Tại đây, họ thuê chỗ ở trong nhà của Delphine Downing, góa phụ 41 tuổi có con gái 2 tuổi. Raymond đã liên lạc với Delphine trước đó qua thư dưới tên Charles Martin.
Đêm 28/2/1949, cảnh sát tới nhà Delphine sau khi sự mất tích của hai mẹ con khiến hàng xóm nghi ngờ. Raymond và Martha bị bắt ngay trong đêm.
Sau khi bị đưa về đồn thẩm vấn, Raymond khai đã bắn chết Delphine trong cuộc cãi vã và Martha hại chết đứa trẻ đang khóc. Họ giấu xác hai mẹ con trong tầng hầm. Những lời khai của cặp đôi còn hé lộ nơi chôn bà Janet ở New York. Ngày 1/3, thi thể Janet Fay được khai quật dưới nền bê tông của căn nhà ở South Ozone Park.
Sau khi bị bắt, Raymond từng đưa ra những lời thú nhận về các vụ giết người khác. Nhà chức trách nghi ngờ bộ đôi có thể liên quan tới khoảng 17-20 cái chết, nhưng con số này không được chứng minh tại tòa.
Raymond và Martha ban đầu đối mặt với cáo buộc liên quan cái chết của mẹ con Delphine tại Michigan. Dù Raymond đã nhận tội giết Delphine, công tố viên Michigan sau đó đình chỉ việc truy tố để hai người được dẫn độ về New York, nơi họ bị xét xử trong vụ sát hại Janet Fay - vụ án có thể dẫn đến án tử hình.
Kết cục của đôi tình nhân
Phiên tòa diễn ra từ 9/6 đến 18/8/1949, kéo dài khoảng 10 tuần, hồ sơ lên tới hơn 4.000 trang.
Raymond và Martha phủ nhận phần lớn trách nhiệm trong cái chết của bà Janet. Raymond nói không giết nạn nhân và giải thích những lời thú nhận trước đó là nhằm bảo vệ Martha vì tình yêu. Lập luận này nếu được chấp nhận sẽ khiến hắn chỉ phải chịu trách nhiệm với vai trò che giấu tội phạm.
Khi được gọi lên bục nhân chứng, Martha bất ngờ tiến về phía Raymond, ôm và hôn người tình trước khi bị lực lượng an ninh kéo ra.
Martha lập luận rằng không nhớ rõ diễn biến vụ giết người, chỉ nhớ Raymond lay vai mình rồi nhìn thấy bà Janet đã nằm bất động dưới sàn.
Phía bào chữa cho rằng Martha có vấn đề sức khỏe tâm thần, không đủ khả năng nhận thức hành động. Nhưng hai bác sĩ tâm thần do bên công tố mời kết luận Martha biết bản chất hành động của mình và hiểu rằng đó là sai trái. Họ cũng bác bỏ lập luận rằng Martha bị mất trí nhớ vào thời điểm xảy ra vụ án.
Sau khoảng 12 giờ 30 phút nghị án, bồi thẩm đoàn tuyên cả hai phạm tội giết người cấp độ một vào ngày 18/8/1949. Ngày 22/8, thẩm phán tuyên án tử hình.
Cả hai kháng cáo, nhưng Tòa phúc thẩm bang New York giữ nguyên bản án vào ngày 11/7/1950.
Sau khi các nỗ lực kháng cáo và xin khoan hồng thất bại, Raymond bị hành quyết bằng ghế điện vào ngày 8/3/1951. Martha cũng bị thi hành án ngay sau đó.
Tuệ Anh (theo Casemine, People)
Đọc bài gốc tại đây.