Tôi sai khi có tình cảm với người ấy, không lấy sự cô đơn biện minh cho quan hệ sai trái, tôi cần phải dứt bỏ tình cảm này.
Tôi 46 tuổi, có công việc ổn định và cuộc sống vật chất mà nhiều người nhìn vào có lẽ sẽ nghĩ là đáng mơ ước. Tôi có nhà, có khoản tiết kiệm đủ để không phải lo chuyện tiền bạc, con gái đã trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tôi từng có một cuộc hôn nhân kéo dài hơn 20 năm. Chồng tôi là người tử tế nhưng thường xuyên đi làm xa, vợ chồng như kiểu sống với nhau giống người quen trong một nhà. Chúng tôi ít trò chuyện, ít chia sẻ và cũng chẳng còn nhiều thời gian dành cho nhau. Sau khi con gái vào đại học, căn nhà càng trở nên im ắng.
Tôi gặp người đó trong một lần công ty tổ chức đào tạo nghiệp vụ. Anh kém tôi gần chục tuổi, đã có vợ và hai con. Ban đầu, tôi chỉ xem anh là đồng nghiệp. Anh trẻ, nhiệt tình và dễ gần. Anh thường giúp tôi xử lý những việc liên quan đến công nghệ, còn tôi hỗ trợ anh trong công việc. Không biết từ lúc nào, những cuộc trò chuyện công việc chuyển thành chuyện gia đình, rồi những câu hỏi rất đời thường. Đã lâu tôi không được ai quan tâm những chuyện đời thường như thế.
Anh biết tôi sống một mình phần lớn thời gian, biết những buổi tối tôi thường đọc sách hoặc ngồi xem tivi cho đến khuya. Anh không bao giờ hỏi tôi có tiền hay không, cũng chẳng tỏ ra thích thú với những thứ tôi sở hữu. Có lẽ chính điều đó khiến tôi cảm thấy anh khác với những người đàn ông từng chủ động làm quen với mình. Tôi bắt đầu mong những ngày có anh ở công ty. Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là sự quý mến, rồi tôi nhận ra mình có thể vui cả ngày khi anh nhắn tin, trò chuyện.
Tôi biết mình đang đi sai hướng nên nhiều lần chủ động giữ khoảng cách. Thế nhưng anh bảo cũng có tình cảm với tôi. Anh từng nói không hiểu sao ngày càng quan tâm đến tôi nhiều như vậy. Anh bảo hôn nhân của anh vẫn tồn tại, vợ anh không làm gì có lỗi và các con vẫn là những người anh quan tâm nhất, thế nhưng tình cảm dành cho tôi là thật. Tôi vui và hạnh phúc nhưng cũng đau khổ lắm bởi cả hai đều có gia đình. Tôi chưa từng muốn anh bỏ vợ, tôi cũng chẳng muốn bỏ chồng nhưng luôn muốn được ở gần.
Chúng tôi ở bên nhau một thời gian, đột nhiên một ngày anh bảo muốn có con với tôi. Anh nói nếu tôi đồng ý, anh sẽ có trách nhiệm. Tôi nghe mà sợ, hỏi anh sao lại có suy nghĩ như thế? Anh bảo đơn giản là muốn tình yêu của chúng tôi ngày càng bền vững, có sự gắn kết. Tôi có thể mua một căn nhà khác, mua những thứ tốt nhất cho một đứa trẻ, nhưng không thể mua cho con một gia đình trọn vẹn. Tôi cũng không muốn đứa trẻ lớn lên trong sự giấu giếm. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc dừng lại. Anh không hiểu tại sao tôi đột nhiên thay đổi. Anh nói chúng tôi đã đi cùng nhau quá lâu, rằng anh không muốn mất tôi. Thế nhưng tôi càng nghe càng thấy mệt mỏi.
Tôi từng nghĩ mình yêu anh vì anh khiến những ngày cô đơn trở nên có ý nghĩa. Giờ tôi cũng hiểu không phải cứ yêu là phải giữ bằng mọi giá. Tôi vẫn nhớ anh. Những ngày đầu cắt liên lạc, tôi gần như không ngủ được. Có lúc chỉ cần nhìn thấy tên anh hiện lên trên điện thoại, tôi đã muốn nhấc máy, rồi tôi lại kiềm chế. Tôi đã sai khi bước vào cuộc sống của một gia đình khác dù ban đầu không hề có ý định làm tổn thương ai. Tôi không muốn tự nhận mình là người đáng thương. Tôi cũng không muốn lấy sự cô đơn hay những thiếu thốn tình cảm của bản thân để biện minh cho một mối quan hệ sai trái. Tôi không biết mình có đủ mạnh mẽ để chấm dứt hoàn toàn với anh? Mong được các bạn chia sẻ để tôi có động lực chấm dứt hoàn toàn tình cảm này? Chân thành cảm ơn.
Hà Linh
Đọc bài gốc tại đây.