Tôi mong vẫn có thể làm bạn với người yêu cũ

20/08 17:03
 

Cả hai chúng tôi đều đã có gia đình, đều có những cuộc đời riêng cần trân trọng.

Có những người bước vào cuộc đời ta chỉ vài năm, nhưng để lại một khoảng rất dài mà thời gian chẳng thể nào lấp đầy. Tôi từng có một mối tình kéo dài ba năm. Ba năm của tuổi trẻ, của những rung động trong veo, của những yêu thương mà khi ấy tôi đã trao đi bằng tất cả sự chân thành mình có. Rồi chúng tôi chia tay. Vậy mà đến hôm nay, đã 11 năm kể từ ngày ấy. Mười một năm đủ dài để con người thay đổi, để mỗi người đi qua những cuộc gặp gỡ khác, những vui buồn khác, để chúng tôi đều có cuộc sống và gia đình riêng. Tôi cũng không còn mong một ngày được trở về bên người ấy. Tôi hiểu có những đoạn đường đã đi qua thì không thể bước ngược lại. Nhưng có một điều thật lạ, tôi chưa từng có phút nào thật sự quên.

Tôi biết ngày chia tay, tôi cũng có lỗi. Có những điều ngày ấy tôi đã làm chưa đủ tốt, có những điều nếu được quay lại, có lẽ tôi sẽ lựa chọn khác. Thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng sự day dứt ấy đôi khi vẫn âm thầm trở về. Không phải để trách mình, càng không phải để trách người, chỉ là có những lỗi lầm dù thời gian có đi qua bao nhiêu năm, mình vẫn ước gì ngày ấy mình đã hiểu nhau hơn một chút. Có một điều tôi chưa bao giờ hối tiếc, đó là tôi từng thật lòng yêu người ấy. Đó là tình yêu rất đẹp trong ký ức của tôi. Đẹp không phải vì có kết thúc đẹp, mà vì khi còn ở bên nhau, tôi đã thương bằng tất cả những gì trong trẻo nhất của mình.

Có lẽ tình yêu thật sự là một điều rất kỳ lạ. Người từng làm mình tổn thương, mình vẫn không thể ghét. Người từng bước ra khỏi cuộc đời mình, mình vẫn mong họ được bình an. Thấy họ hạnh phúc, lòng mình cũng vui. Thấy họ đau, ở một nơi rất xa, mình vẫn thấy đau theo. Tôi không biết đó có phải là chung thủy hay không. Có lẽ tôi chỉ chung thủy với một phần thanh xuân của mình, với một tình cảm từng rất thật. Bởi tôi không mong người ấy quay lại, cũng không muốn bước vào cuộc sống của họ để làm xáo trộn bất cứ điều gì.

Tôi chỉ đôi khi mong một điều rất nhỏ. Rằng nếu ngày nào đó tình cờ gặp lại, chúng tôi có thể ngồi xuống với nhau, không còn trách móc, không còn những tổn thương của ngày xưa. Có thể hỏi nhau một câu rất bình thường: "Dạo này anh sống có tốt không?". Nếu có thể, chúng tôi lại làm bạn. Một người bạn từng biết nhau rất sâu, từng thương nhau rất nhiều, từng là một phần không thể xóa khỏi tuổi trẻ của nhau, không cần quay lại, không cần thuộc về nhau, chỉ cần không còn xa lạ.

Có những đêm tôi rất khó ngủ. Nhưng cuộc đời lại có một điều thật lạ. Đôi khi tôi ngủ và mơ thấy người ấy. Trong giấc mơ, chúng tôi không có khoảng cách của 11 năm, không có những lỗi lầm, không chia tay, không có những cuộc đời đã rẽ sang hai hướng. Chỉ có hai người từng rất thương nhau, bình yên nói chuyện, ở cạnh nhau, bình yên đến mức khi tỉnh dậy, tôi vẫn còn cảm thấy hạnh phúc. Có những buổi sáng như thế, tôi chỉ muốn nhắm mắt lại và ngủ thêm một chút. Không phải tôi muốn sống lại cuộc tình ấy mà vì trong giấc mơ, tôi được gặp lại một phiên bản của chính mình - cô gái của những năm tháng ấy, vẫn còn nguyên trái tim trong trẻo, vẫn biết yêu một người bằng tất cả sự chân thành mà không cần nghĩ đến ngày mai.

Có lẽ người ấy đã rời khỏi cuộc đời tôi từ rất lâu nhưng có những người không cần ở bên cạnh vẫn có thể ở lại trong lòng mình. Mỗi khi nghe tin họ bình an, mình vẫn thấy vui. Đôi khi, trong một giấc mơ rất ngắn, mình lại được trở về những năm tháng đã xa. Mười một năm rồi, tôi vẫn sống cuộc đời của mình, vẫn bước về phía trước. Chỉ có một người, một tình yêu, một khoảng thanh xuân, tôi chưa từng quên. Có lẽ, tôi cũng không cần phải quên. Bởi có những điều từng rất đẹp thì dù không thể giữ lại, ta vẫn có quyền nâng niu nó ở một góc thật sâu trong lòng, như một lời cảm ơn dành cho một người từng khiến tuổi trẻ của mình trở nên đáng nhớ đến vậy.

Bảo Ngọc

Đọc bài gốc tại đây.