Tôi sống 'hai mặt' lại khiến chồng hài lòng

30/07 15:15
 

Giờ tôi sống kiểu phải lựa, lúc như này, lúc thế khác để vừa lòng chồng, như thể mình là người sống hai mặt.

Ngày tôi lấy chồng, biết phải sống chung với nhà chồng, bạn bè bảo sống thế sẽ khó đấy. Tôi chẳng bận tâm, cũng không có hình dung về cuộc sống mới. Sống chung rồi tôi mới thấy sự khác biệt, bố mẹ chồng tốt tính nhưng có sự khác biệt về quan điểm, cách nhìn nhận cuộc sống.

Tôi sống khép kín dần, chỉ trao đổi với bố mẹ chồng những chuyện cần thiết, còn lại rất hạn chế nói chuyện, càng không chia sẻ gì. Còn với chồng, tôi coi anh là bạn tri kỷ, vui buồn gì cũng chia sẻ. Có điều anh không hào hứng và quan tâm đến sự chia sẻ của tôi, chỉ Nghe rồi ậm ừ cho qua, khiến câu chuyện của tôi nhiều khi vẫn bế tắc sau chia sẻ. Anh cứ lầm lì, khó thấy nụ cười. Khi tôi đồng ý chuyện gì, anh rất vui vẻ, còn nếu vợ chồng không cùng quan điểm thì anh mặc kệ vợ, không bao giờ chủ động giải quyết việc.

Sau 8 năm cưới, vào một ngày khi mang bầu bé thứ hai, tôi phát hiện chồng chat tình cảm với nhân viên mới, việc này xảy ra vài tháng rồi, trong khi ở nhà anh vẫn đối xử tử tế với tôi. Tôi đau đớn, suy sụp tinh thần, trong 3 tuần giảm mấy cân. Bố mẹ chồng bênh vực và bảo vệ tôi, bảo rằng chỉ có tôi là con dâu, sẽ không có ai khác. Giờ nghĩ lại, tôi thấy ông bà cũng tốt nhưng chắc vì thương con cháu nhiều hơn là thương tôi. Sau một thời gian, chồng quay về gia đình.

Qua biến cố, tôi hiểu thêm nhiều về cuộc sống. Cô nhân viên kia một dạ hai vâng, trong khi tôi coi anh như tri kỷ, lúc anh sai là tranh luận đến cùng, không nhún nhường hay nhịn chồng tí nào. Chuyện tiền nong cũng thế, cô kia toàn bảo anh mua cái này cái kia, chẳng quan tâm anh có tiền hay không. Còn tôi sợ chồng tốn tiền, mỗi khi anh mua đồ gì đó là tôi lại cằn nhằn vì tiếc. Anh thừa nhận rằng mâu thuẫn vợ chồng khiến anh lầm đường lạc lối.

Trước đó tôi sống hơi ngố, tức là chẳng giấu chồng điều gì, cái gì cũng bộc bạch hết. Giờ tôi phải tự thay đổi tính cách, không thể sống đúng với bản tính, kiểu phải lựa, lúc sống như này, lúc sống thế khác để vừa lòng chồng, như thể mình là người sống hai mặt. Tôi không ra sức tranh luận khi chồng sai nữa, dần dần cảm thấy dửng dưng với anh, kiểu không thèm chấp, cũng chẳng quan tâm những chuyện lặt vặt. Những lúc vậy, chồng tỏ ra hài lòng lắm khi vợ không cãi lại, không tranh luận đến cùng.

Có khi nào tôi sẽ chán anh nếu cứ tiếp tục sống mà không bận tâm đến cảm xúc của anh như này nữa, cũng chẳng muốn tranh luận gì với chồng?

Song Hà

Đọc bài gốc tại đây.