Thanh Tú 'cháo lòng': 'Sau bốn lần lên bàn mổ, tôi thấy cuộc đời đẹp hơn'

14/05 12:41
 

Diễn viên Thanh Tú - đóng Tú 'cháo lòng' trong series hài Gặp nhau cuối tuần - học cách sống chậm, buông bỏ tham vọng để tận hưởng cuộc sống sau biến cố sức khỏe.

Thanh Tú cho biết vài năm trước, sức khỏe cô liên tiếp gặp vấn đề từ u ở chân, ung thư tuyến giáp đến phẫu thuật tuyến vú. Sau nhiều lần lên bàn mổ, cô dần thay đổi suy nghĩ, thấy hạnh phúc khi mình còn may mắn tận hưởng cuộc sống độc thân ở tuổi ngoài 50.

- Sức khỏe của chị hiện thế nào sau bốn lần phẫu thuật, điều trị ung thư tuyến giáp?

- Bây giờ, tôi ổn rồi. Chuyện ung thư tuyến giáp xảy ra cách đây khoảng bốn năm, từ 2022. Lúc đầu, khi chưa hiểu về bệnh, tôi rất hoang mang, cảm giác như trời đất sụp xuống. Nhưng khi tìm hiểu kỹ hơn thì thấy đây là dạng ung thư có thể điều trị được nên dần bình tâm trở lại.

Sau phẫu thuật cắt tuyến giáp, tôi uống thuốc phóng xạ và duy trì tái khám định kỳ đến bây giờ. Sáu tháng tôi lại kiểm tra một lần để điều chỉnh hormone vì đã cắt tuyến giáp thì phải uống thuốc cả đời.

Nhìn lại mới thấy sáu năm qua mình đi qua quá nhiều chuyện. Năm 2020, tôi mổ chân hai lần. Năm 2022 phát hiện ung thư tuyến giáp di căn hạch. Năm 2023 tiếp tục mổ tuyến vú. Bốn năm lên bàn mổ tới bốn lần.

- Chị trải qua hành trình đó như thế nào?

- Có những khoảnh khắc rất ám ảnh. Lúc chuẩn bị mổ tuyến giáp, bác sĩ nói với tôi: "Nếu có một điều ước thì hãy ước đừng bị di căn". Nhưng đến khi có kết quả sinh thiết, bác sĩ thông báo đã di căn rồi. May mắn là mới di căn ở hạch nên được vét hạch và điều trị phóng xạ là ổn.

Sau tất cả, điều tôi thấy quý nhất là mình còn khỏe, vẫn đi làm được và sống tích cực. Có lẽ do nền tảng sức khỏe trước giờ khá tốt nên tôi hồi phục nhanh. Tôi cũng không quá kiêng khem cực đoan, thèm gì vẫn ăn nấy.

- Thời điểm phát hiện bệnh, chị đón nhận cú sốc đó ra sao khi là mẹ đơn thân, trụ cột gia đình về kinh tế?

- Khủng khiếp lắm, giống như một bộ phim hình sự vậy. Năm 2020, tôi bị u ở chân, không đi được, đùi bên phải teo hẳn. Khi chụp cắt lớp, bác sĩ phát hiện một khối u to bằng quả trứng chèn lên dây thần kinh, gây áp xe. Tôi nằm viện bốn ngày chỉ để chờ hội chẩn mà bác sĩ vẫn chưa dám mổ.

Lúc đó, tôi rất run. Kinh tế khó khăn, việc kinh doanh bị ảnh hưởng vì dịch Covid-19, con cái còn nhỏ, bố mẹ già yếu không có lương hưu, sống cùng mình. Bác sĩ lại nói khả năng xấu là 50%, cần chuẩn bị tinh thần. Đó là giai đoạn đáng sợ nhất cuộc đời tôi.

Tôi nhớ cảm giác nằm trong viện mà đầu óc rối tung, nghĩ mình còn quá nhiều thứ chưa giải quyết xong. Sau tám ngày nằm viện, tôi vừa ra viện sáu ngày đã chống nạng đi quay phim vì lịch đoàn không thể thay đổi.

May mắn, kết quả sinh thiết cho thấy không phải ung thư. Nhưng lại rơi vào trường hợp hiếm, cơ thể không đáp ứng chỉ tự tiêu. Lúc đó, bác sĩ phải rạch sống vết mổ cũ, xử lý phần hoại tử rồi mổ thêm một lần nữa. Sau một tuần nằm viện, tôi trở về nhà và thấy tóc mình bạc nửa đầu. Đến lúc ấy, tôi mới thấy sức ép tinh thần khủng khiếp thế nào.

Hai năm sau, tôi phát hiện ung thư tuyến giáp. Tôi nhớ cảm giác lúc nghe tin đầu óc trống rỗng hoàn toàn, đi đường cứ bị lạc, nghĩ chuyện này lại nhảy sang chuyện khác. Một năm sau nữa thì phát hiện u vú, lại tiếp tục chờ kết quả sinh thiết. Ba lần ngồi chờ kết quả trong đời, may là tôi đều vượt qua được.

- Điều gì giúp chị giữ được tinh thần lạc quan trong suốt quãng thời gian đó?

- Có lẽ vì tôi nghĩ mình không còn con đường nào khác ngoài việc phải bước tiếp. Khi mọi thứ đã chạm đáy rồi thì người ta tự nhiên bình thản hơn. Tôi sống hướng Phật nên nhìn chuyện sinh tử nhẹ hơn, xem đó là quy luật tự nhiên của đời người.

Bác sĩ từng nói với tôi: "Tôi chưa thấy bệnh nhân ung thư nào tươi như cô". Tôi nghe mà bật cười. Nhưng thật ra, bên trong cũng có lúc yếu mềm chứ. Có những đêm tôi khóc một mình triền miên, chỉ là mình không cho phép bản thân gục xuống. Đằng sau tôi là cả gia đình. Bố mẹ già không có lương hưu, các con dù đã lớn nhưng vẫn còn chông chênh. Tôi không thể sụp đổ được.

Điều tôi sợ nhất là không có việc để làm và những khoảnh khắc trống vắng một mình. Tôi sợ cảm giác ngồi một chỗ gặm nhấm những nỗi buồn rồi suy nghĩ linh tinh. Vì thế, tôi luôn khiến bản thân bận rộn nhất có thể, không đi quay hay đi đến nhà hát thì đi tập, đi học.

- Gần đây, chị từng chia sẻ chuyện trốn viện đi làm giữa lúc điều trị, việc này có liên quan gì đến áp lực kinh tế?

- Các biến cố sức khỏe đều đến rất bất ngờ trong khi lịch quay đã sắp từ trước. Tôi chỉ biết tranh thủ đi mổ rồi quay lại phim trường nhanh nhất có thể. Sau sáu ngày mổ chân, tôi đã chống nạng đi làm. Sau ba ngày mổ vú, tôi còn nẹp ngực nhưng vẫn đi quay và không ai trong đoàn phim biết chuyện đó.

Khi làm phim Đừng làm mẹ cáu, tôi chỉ xin nghỉ một tuần để phẫu thuật nhưng không ngờ ca mổ nặng hơn dự kiến nên phải trốn viện để quay tiếp. Đến ngày đoàn quay cảnh cuối, tôi vẫn đang trong phòng xạ trị. Tôi đã xin ra ngoài rồi đoàn phim đến đón ngay trước cổng bệnh viện để đi Quảng Ninh quay. Khi đó gần như không ai trong đoàn biết tôi bị bệnh, ngoài người phụ trách diễn viên.

Mọi ca mổ của tôi đều diễn ra trong tình trạng tranh thủ. Nhiều người hỏi sao liều thế nhưng không phải tôi tham tiền đâu, tôi chỉ không muốn làm ảnh hưởng đến cả đoàn. Kiếm tiền quan trọng thật nhưng mạng sống vẫn quan trọng hơn, chỉ khi cảm thấy cơ thể chịu được tôi mới đi làm.

- Sau biến cố, quan niệm sống của chị thay đổi thế nào?

- Tôi thấy cuộc đời đẹp lắm! Trước kia, có lúc tôi bất cần, chán đời vì quá nhiều biến cố, thiếu năng lượng, tiêu cực lắm. Thế nhưng, sau khi đi qua ranh giới sinh tử, tự nhiên thấy mọi thứ đáng quý hơn.

Ngày xưa tôi cố gắng nhiều để mua nhà, mua xe, muốn có cái này cái kia nhưng bây giờ thì khác. Tôi bán cả ôtô cũng không thấy tiếc. Cuộc sống tối giản hơn rất nhiều, cái gì thật sự cần mới mua.

Tôi cũng nhìn rõ hơn các mối quan hệ xung quanh. Qua bạo bệnh mới biết ai thật lòng với mình, ai chỉ là xã giao, từ đó dần cắt bớt các mối quan hệ hời hợt. Hiện tôi vẫn sống trong căn hộ nhỏ ở Hoàng Mai cùng bố mẹ. Đi làm, đi diễn, về nhà, thấy vậy là đủ.

- Chị nghĩ thế nào về việc mở lòng, tìm một người để bầu bạn, xây đắp gia đình ở tuổi xế chiều?

- Tôi cũng mở lòng đấy nhưng để tìm một người thật sự có thể đồng cam cộng khổ, tâm đầu ý hợp, gắn bó lâu dài ở tuổi này khó lắm. Tôi già rồi, không thể sinh nở nữa nên khó có sự ràng buộc để tạo nên một gia đình thực sự.

Tôi có bạn, có người trò chuyện nhưng để thành chồng vợ thì khó. Tôi không còn kỳ vọng gì nhiều nữa. Chỉ mong có sức khỏe để tiếp tục làm nghề, sống vui với gia đình là đủ. Các con tôi rất tâm lý, luôn động viên mẹ tìm hạnh phúc riêng. Chúng còn nói sau này sẽ phụng dưỡng mẹ. Nghe vậy, tôi cũng ấm lòng lắm.

Thanh Tú sinh năm 1975, là một diễn viên truyền hình, sân khấu nổi tiếng ở khu vực phía Bắc. Cô được nhiều người biết đến với các vai diễn chua ngoa, đanh đá, đặc biệt là vai Tú 'cháo lòng' trong series hài Gặp nhau cuối tuần. Bên cạnh đóng hài, cô còn ghi dấu ấn khi đóng vai phụ trong các phim truyền hình Người phán xử, Sống chung với mẹ chồng, Chạy trốn thanh xuân, Đừng làm mẹ cáu,...

Diễn viên hiện thuộc biên chế tại nhà hát Tuổi Trẻ, tham gia các tiểu phẩm hài và phim truyền hình nếu có vai diễn phù hợp. Trải qua đổ vỡ hôn nhân, chị làm mẹ đơn thân của hai cô con gái. Từ khi hai con kết hôn, chị sống cùng bố mẹ tại căn hộ 55 m2 ở Hoàng Mai (Hà Nội).

Đọc bài gốc tại đây.