Tôi bị bệnh hiểm nghèo, chồng vẫn muốn vợ phải kiếm tiền

30/07 20:00
 

Dường như trong mắt chồng, tôi phải là người kiếm tiền, gánh vác gia đình, không được phép dừng lại cả khi sức khỏe không như trước.

Tôi lớn hơn chồng hai tuổi, anh là người nước ngoài đến Việt Nam sống làm việc đã 22 năm. Tôi làm quản lý cấp cao với 3 ngoại ngữ. Lương tháng hai vợ chồng đủ điều kiện sống tốt. Ông xã hàng tháng lương trên 100 triệu đồng sau thuế. Anh hiền, không rượu, mê game, game là nguồn sống của anh. Anh đầu tư hẳn máy vi tính chơi luôn. Lương hàng tháng anh đưa hết cho vợ, đã gần 20 năm như vậy, chỉ giữ lại một triệu để trong túi thôi. Anh chỉ biết công ty và nhà vì mê game nên phải canh giờ lên group. Chúng tôi có 3 con. Cuộc sống bắt đầu bế tắc từ khi tôi phát hiện bị bệnh hiểm nghèo. Tôi một mình ra nước ngoài chữa, nay đã tạm ổn và còn thời gian 3 năm nữa để biết chính xác tế bào ác tính đó đã hết sạch chưa.

Tôi ngồi nói chuyện về kế hoạch cho một năm sắp tới khi hai con trai tốt nghiệp, cả gia đình chúng tôi sẽ về luôn quê chồng để cho con học và tiện việc chữa bệnh cho tôi. Con gái út tôi 7 tuổi. Chồng bảo sống ở Việt Nam quen rồi, giờ muốn ở đây luôn, một năm nữa sẽ nghỉ việc công ty. Tôi hỏi nếu nghỉ việc và chọn tiếp tục ở Việt Nam thì anh sẽ làm gì và sống thế nào. Anh bảo bán hết tài sản về Đà Lạt, nơi đó có khí hậu giống đất nước của anh. Về đó anh mở khách sạn, homestay, quán cà phê. Tôi phân tích rằng giờ những việc này không được, đầu tư sẽ thất bại khi cả hai không am hiểu về vấn đề đó. Chúng tôi có bất động sản, gần 20 năm qua tôi mua tích góp rồi cho thuê.

Chồng bảo cho hai con đi du học, còn lại 3 người về Đà Lạt sống. Nơi này tôi lại chưa từng có nhà, do tôi chỉ thích biển. Trong khi đó tôi hàng tháng phải bay đi tiêm thuốc một lần, chi phí trên 100 triệu đồng cho một lần, rất mệt mỏi. Giờ tôi lại sợ máy bay, ra sân bay là stress. Tôi bay đi bay về vì nhớ con gái nhỏ, không biết thời gian cho cuộc sống của mình sẽ ra sao nên luôn muốn gần các con thật nhiều.

Khoảng một năm đầu tôi phải ở lại nước ngoài để điều trị tập trung. Ngày đầu tiên truyền thuốc, dù đã được giáo sư và bác sĩ giải thích trước rằng loại thuốc đưa trực tiếp vào mạch máu có liều rất mạnh, tôi vẫn tự nhủ mình sẽ vượt qua vì luôn nghĩ bản thân đủ mạnh mẽ và lạc quan. Thế nhưng chỉ khoảng 20 phút sau khi truyền thuốc, tôi bị ngừng tim. Các bác sĩ cố gắng cấp cứu nhưng thấy không còn hy vọng nên thông báo với gia đình bên chồng rằng tôi không qua khỏi, mời vào gặp mặt lần cuối và chuẩn bị làm thủ tục hậu sự.

Ở Việt Nam, chồng và các con tôi đã mua vé máy bay để sang. Rồi có lẽ số tôi vẫn chưa hết. Tôi tỉnh lại sau khi được các bác sĩ nỗ lực giành giật sự sống. Đến giờ tôi vẫn nhớ hình ảnh các bác sĩ, y tá và điều dưỡng vừa mừng vừa khóc lúc đó. Có người cười vì tôi sống lại, có người lặng lẽ lau nước mắt, nhưng tất cả vẫn không ngừng cấp cứu, tiêm thuốc và chăm sóc cho tôi.

Suốt một năm hóa trị và xạ trị, tôi không thể về Việt Nam. Trong khoảng thời gian ấy, chồng tôi tham dự một buổi tiệc tất niên. Sau này tôi biết anh đã kéo một nữ nhân viên ngồi vào lòng, ôm vai và cùng nhau uống rượu rất thân mật. Khi tôi hỏi, anh giải thích rằng hôm đó say quá, còn cô gái kia cứ chủ động đến gần. Tôi không cãi vã hay trách móc. Có lẽ sau những gì đã trải qua giữa ranh giới sống chết, tôi không còn đủ sức để hơn thua. Tôi chỉ nói với chồng rằng vì bệnh tật nên tôi không còn khả năng gần gũi vợ chồng như trước. Nếu anh có lựa chọn khác thì đó là quyết định của anh, nhưng mong anh giữ gìn danh dự cho chính mình và nghĩ đến các con đang trưởng thành.

Lúc ấy chồng tôi mới ngoài 50 tuổi, còn khỏe mạnh, phong độ. Còn tôi sau những đợt hóa xạ trị, cơ thể tiều tụy như bà lão, da thịt bị tác dụng phụ của thuốc làm bỏng rát, sạm màu, nhăn nheo. Nhìn mình trong gương, nhiều khi tôi không còn nhận ra chính mình. Tôi từng hỏi bác sĩ liệu có thể mang loại thuốc đặc trị mình đang sử dụng về Việt Nam để tiếp tục điều trị hay không. Bác sĩ nói không thể vì đây là thuốc đặc trị chỉ được sử dụng tại bệnh viện của họ. Thuốc chỉ được lấy ra khỏi kho khoảng 15 phút trước khi tôi có mặt tại phòng truyền. Chính vì vậy, suốt nhiều năm tôi phải liên tục bay đi, bay về giữa hai nước.

Có lúc tôi nghĩ hay là giải thoát cho cả hai bằng một cuộc ly hôn, rồi lại nghĩ đến các con. Hai con trai lớn đang du học, tôi vẫn hỗ trợ một phần chi phí. Con gái út, nếu vợ chồng ly hôn, có lẽ sẽ ở với bố vì tình trạng sức khỏe của tôi không còn đủ khả năng chăm sóc cháu theo đúng nghĩa. Điều khiến tôi buồn hơn là gần đây, khi nói chuyện về dự định sau khi con út học xong, tôi vẫn mong được sang nước ngoài định cư để tiếp tục điều trị lâu dài thì chồng phản đối. Anh nói chỉ muốn sống ở Việt Nam.

Tôi nhẹ nhàng nói rằng hơn 20 năm qua, tôi đã dành tất cả cho gia đình. Tôi luôn cố gắng làm tròn bổn phận với chồng, con và hai bên nội ngoại. Dù làm việc trong môi trường cần hình thức, tôi chưa bao giờ sống phô trương. Kiếm được bao nhiêu tiền, tôi đều nghĩ đến chuyện tích lũy cho gia đình. Trong mắt tôi, chồng chỉ cần đi làm, mang tiền về nhà, còn mọi việc lớn nhỏ đều do tôi gánh vác. Anh rất hiền nhưng sau giờ làm chỉ thích chơi game. Tôi luôn tôn trọng sở thích ấy và chưa bao giờ cấm cản chồng.

Thế nhưng, trong một lần nóng giận, anh nói rằng suốt 20 năm qua tôi có làm được gì cho gia đình, rằng anh chưa từng làm phiền tôi điều gì, chính tôi mới là người ép anh phải thay đổi cuộc sống. Nghe những lời ấy, tôi thấy như mọi sự hy sinh của mình đều trở nên vô nghĩa. Tôi chỉ nói với anh: "Anh có biết không, em đã mệt mỏi và chịu đựng đến mức mắc bệnh. Quãng đời còn lại của em không còn nhiều, tại sao anh không thể cùng em chia sẻ". Có lần ra ngoài, người ta hỏi tôi có mấy người con, tôi cười và trả lời: "Bốn". Họ ngạc nhiên hỏi con lớn bao nhiêu tuổi, tôi đùa rằng: "50 tuổi". Người con lớn ấy chính là chồng tôi, bởi bao năm qua, tôi luôn phải vừa làm vợ, vừa làm mẹ, vừa làm người gánh vác mọi trách nhiệm trong gia đình.

Tôi đã nghĩ đến ly hôn nhưng chồng nhất quyết không đồng ý. Sau lần cận kề cái chết, tôi nhìn mọi thứ nhẹ nhàng hơn trước. Tôi ăn uống thanh đạm theo đúng hướng dẫn của bác sĩ, tập thiền và đi bộ leo núi hơn 5 km mỗi ngày để giữ sức khỏe. Vì đã cắt tử cung và buồng trứng nên tôi không còn ham muốn về thể xác. Gặp bạn bè khác giới, tôi chỉ xem họ như những người bạn bình thường, vui vẻ như anh em. Thế nhưng chồng vẫn không hiểu. Anh nói tôi đã thay đổi, thắc mắc vì sao còn khỏe mà không tiếp tục đi làm, không tiếp tục kinh doanh. Anh hỏi nếu cả hai cùng nghỉ việc thì lấy gì để sống.

Tôi buồn vì dường như trong mắt anh, tôi luôn phải là người kiếm tiền, gánh vác và không được phép dừng lại, ngay cả khi sức khỏe đã không còn như trước. Nhiều lúc tôi chỉ muốn buông bỏ tất cả, lên một ngọn núi thật yên tĩnh để sống những ngày còn lại trong sự bình an. Tôi đã nói với chồng rằng nếu cần thì cứ bán hết tài sản để sử dụng. Với tôi bây giờ, tiền bạc không còn là điều quan trọng nữa. Mong được các bạn chia sẻ với hoàn cảnh của tôi.

Hoài Thu

Đọc bài gốc tại đây.