Vì yêu thương chồng nên tôi cũng lăn tăn, cân nhắc, thế nhưng đến giờ chưa tìm được lý do đủ thuyết phục để sinh thêm một em bé.
Vợ chồng tôi 35 tuổi, đang sinh sống và làm việc ở Đồng Nai, có bé gái học lớp hai. Chúng tôi là mối tình đầu của nhau, rất yêu thương, gắn bó. Chồng tôi làm quản lý, thu nhập 60-70 triệu đồng/tháng, tôi là nhân viên, thu nhập khoảng 30 triệu đồng/tháng; ngoài ra tôi có một nguồn thụ động khoảng 10 triệu đồng/tháng. Tài sản có căn nhà đang ở hơn 5 tỷ đồng (hàng xóm mới giao dịch 5,5 tỷ đồng) và hai miếng đất nữa nhưng còn nợ 900 triệu đồng, dự kiến trả hết đến tháng 8/2027. Về phần tôi, trước đây do may mắn và chăm chỉ, tôi là trụ cột kinh tế chính, chồng mới tăng lương từ 15-20 triệu đồng lên 60-70 triệu đồng.
Nay công việc tôi không còn tốt như xưa, tương lai tôi luôn xác định chồng là trụ cột nên bao năm qua tôi vun vén gia đình, lo cho con và mọi thứ để chồng yên tâm phấn đấu. Tổng tài sản gia đình khoảng 15 tỷ đồng. Bản thân và gia đình nhỏ của tôi sống tiết kiệm, không có nhu cầu tiêu xài nhiều. Con cái học trường công, không đi học thêm, chỉ học bơi, võ, bóng chuyền để rèn luyện sức khỏe. Tốn kém nhất chắc là khoản cả nhà đi lại khi về Bắc thăm quê một năm một lần; lâu lâu đi du lịch, lo cho ba mẹ hai bên.
Tôi xin phép chia sẻ khá chi tiết để mọi người có cái nhìn tổng quan. Tôi từng là một người rất mạnh mẽ, có chí hướng và hoài bão kiếm tiền, mua đất đai, tích lũy. Thế nhưng đến tuổi này, sau khi trải qua biến cố ba mẹ ốm đau, bệnh tật nặng, rồi ba tôi qua đời, tôi như thành một người khác. Tôi muốn một cuộc sống nhẹ nhàng, bình yên, không bon chen. Tôi lo cho mẹ đẻ, ngoài ra ba mẹ chồng không có lương hưu. Giờ chúng tôi chỉ gửi hỗ trợ ông bà hàng tháng và xây sửa nhà cửa, ông bà còn trẻ khỏe nên chưa phải lo lắng nhiều nhưng tương lai chúng tôi cũng lo mọi thứ cho ông bà. Chồng tôi là người kỷ luật, rất chăm chỉ, tốt bụng. Tôi yêu thương chồng con hết mực, thế nhưng bản thân không muốn sinh thêm con.
Chồng cũng tôn trọng nên bao năm qua không quá thúc giục, chỉ lâu lâu nhắn nhủ nhẹ nhàng, vừa nói vừa cười kiểu: "Hay mình sinh thêm một đứa nữa nhỉ, phải có hai bạn chứ". Tuổi tác cũng nhiều rồi, không cho phép tôi trì hoãn. Thực sự tôi không muốn sinh, cảm nhận sức khỏe mình yếu hẳn khi tuổi tăng lên. Chồng bận rộn nên chủ yếu tôi chăm lo cho con. Chồng có thời gian vẫn làm việc nhà, trồng rau, nấu ăn, lau dọn dẹp nhà cửa. Không sinh thì thương chồng và con sẽ cô đơn, còn sinh thì tôi không muốn, phải làm sao đây?
Dương Ngọc
Đọc bài gốc tại đây.